Người yêu Vân Anh là Long, chàng sinh viên khoa toán, học trước cô một lớp. Đẹp trai, học giỏi nhưng gia đình nghèo. Bố mất sớm, nhà chỉ có mẹ và ba đứa em. Thương mẹ, Long vừa đi học, vừa đi làm để có tiền đỡ đần mẹ. Cảm phục trước nghị lực của Long, Vân Anh đã yêu thương anh thật sự. Hai người yêu nhau được 3 năm, và thật sự họ rất đẹp đôi, lại tâm đầu ý hợp.
Đợi đến ngày ra trường, được sự đồng ý của gia đình hai bên họ sẽ nên vợ chồng bằng một đám cưới tưng bừng hạnh phúc. Dự định hè này cô sẽ đưa người yêu về trình diện gia đình. Nhưng cuộc tình đẹp đẽ của họ đã không thành vì sự ngăn cản của bố mẹ Vân Anh. Khi biết con gái yêu một chàng trai sinh viên nghèo, bà Lan ra sức ngăn cản và xúc phạm đến Long. Bà đến tận trường bắt Long không được quan hệ với Vân Anh, vì anh không xứng đáng. Nếu còn lòng tự trọng thì anh hãy tránh xa con gái bà.
Để cho ăn chắc, bà đã thoả thuận với bà thông gia bên Mỹ nên tổ chức sớm cho hai đứa. Lần trước là về xem mắt, lần này chính thức bàn chuyện cưới xin. Biết chắc Vân Anh sẽ phản đối kịch liệt, nên không ai nói gì cho cô. Chỉ khi nghe mọi người trong gia đình bàn bạc, lại thấy một người đàn ông có gương mặt bì bì, mái tóc nhuộm vàng hoe, cao lêu đêu, giọng nói lơ lớ bắt chước người nước ngoài xuất hiện, đi lại tự nhiên trong nhà mình, cô mới té ngửa. Trời ơi, người đâu mà lập dị, mới nhìn thôi mà đã phát sợ, nói chi đến chuyện yêu đương, chung sống. Cô đã gào khóc như một đứa trẻ, van xin mẹ đừng ép uổng duyên con. Con không yêu anh ta, con không thể sống với người con không yêu.
Mặc cho cô con gái khóc lóc, van xin, bà Lan vẫn kiên quyết không nhân nhượng, nếu không nghe theo sự sắp đặt của cha mẹ, sẽ từ mặt con luôn. Sướng không ưa, ưa khổ. Nhà này cưới xin phải môn đăng hộ đối.
- Nếu mẹ cứ ép buộc con, thà con chết còn hơn.
Tưởng con chỉ doạ cho vui, ai ngờ đêm trước ngày vu quy, Vân Anh đã uống thuốc ngủ tự tử. Khi người nhà phát hiện thì đã quá muộn. Trước cái chết tức tưởi oan uổng của con gái. Người ân hận nhất chính là bà Lan. Chỉ vì quan niệm lạc hậu, nhận thức lệch lạc, ham mê cuộc sống giàu sang xứ người, bà đã ép uổng duyên con, vô tình đẩy con vào chỗ chết.
Ngày xưa, hôn nhân thường cha mẹ đặt đâu con ngồi đó. Những cuộc hôn nhân áp đặt, ép buộc ấy đã gây ra cho bao người phụ nữ trong gia đình đau khổ, nhọc nhằn, cam chịu. Dân gian đã từng có câu khuyên nhủ: “Ép dầu, ép mỡ, ai nỡ ép duyên”. Ngày nay thời hiện đại, chuyện ép duyên thì bị lên án, nhưng đâu đó trong cuộc sống đời thường, với lối sống thực dụng, coi trọng đồng tiền, vọng ngoại, vẫn có những cuộc hôn nhân bất đắc dĩ.
Nhiều người đã tự ép duyên mình để đánh đổi cuộc hôn nhân không hề có bóng dáng của tình yêu. Hậu quả để lại là sự đổ vỡ, chia ly nhanh chóng, những bi kịch đau lòng và những cái chết oan uổng. Thiết nghĩ, tình yêu là sự tự nguyện. Để có được hạnh phúc, mỗi người nên tự tìm cho mình tình yêu chân thành và đúng nghĩa. Những bậc làm cha làm mẹ, thay vì ép duyên con, chỉ cần định hướng, giáo dục con những giá trị về đạo đức gia đình và tình yêu đôi lứa. Từ đó, hãy để cho con mình được tự do lựa chọn, quyết định hạnh phúc của chúng.
Bookmarks