eveeret (14-07-2010)
Anh em đọc cái này xong để rút kinh nghiệm nhé
Thúy là một cô gái trẻ đẹp, tài năng ,và luôn luôn tự tin.Đi đâu người ta cũng thấy một cô thiếu nữ nhỏ nhắn,tự tin và vô cùng thanh khiết với chiếc nơ làm bằng vải voan mỏng buộc hờ lên cổ. Chính điều này đã khiến cho ngỡ ngàng ngay từ cái nhìn đầu tiên trong một buổi tiệc.Anh luôn hướng mắt về phía cô gái buộc nơ trông thật cuốn hút,và cô cũng biết điều đó. Sau buổi tiệc hôm ấy, hai người đã đến với nhau và tình yêu của họ vô cùng hạnh phúc.Một lần cô và anh ngồi ngắm hoàng hôn,anh cảm thấy tò mò vì sao lúc nào cô cũng buộc chiếc nơ lên cổ và chưa bao giờ anh thấy cô không mang theo nó.Ngập ngùng một lúc ,cô nhẹ nhàng tháo chiếc khăn ấy xuống, có ai ngờ rằng đằng sau chiếc khăn xinh xắn ấy lá những lớp da đỏ tấy ,nhăn nhúm,và có đôi chỗ khô ráp đi.Anh bàng hoàng vô cùng.Cô bảo đó là do hồi nhỏ cô bị tai nạn nên phỏng nặng .Anh vội ôm chầm lấy cô,khẽ nói "không sao đâu em"!.Từ đó anh bảo cô đừng buộc khăn quanh cổ nữa,cô hãy đối diện sự thật và rồi sẽ chẳng có chuyện gì đâu.Cô yêu anh, lúc đầu cô còn ngập ngừng chưa quen việc để lộ một phần cơ thể xấu xí của mình,nhưng vì quá yêu anh nên cô nghe lời anh.Mấy hôm đầu tiên , cô bước xuống phố,đi làm , ở nơi công cộng mọi người đều nhìn cô bằng ánh mắt khác thường như thể cô đã làm chuyện gì khiến họ ghê tởm,,,cô không zám nhìn thẳng vào họ, chỉ cúi đầu bước đi.Khoảng được 1 tuần, từ một cô gái tự tin , rắn rỏi, cô dần dần thu mình lại ,đi đâu cũng cúi đầu,ít nói chuyện với mọi người hơn và rồi cô không thể chịu được hơn nữa, Cô và anh chia tay.Kể từ đó cuộc sống của cô lại trở về bình thường .đi đâu cô cũng buộc hờ chiếc khăn voan mỏng trên cổ và mọi người lại quên đi cái khuyết điểm ấy của cô................
Hai năm sau,trong 1 lần đi công tác cô gặp một chàng trai mà ở anh cô luôn thoải mái ,,luôn trải lòng .Sợ quá khứ lặp lại, nên ngay từ mấy tuần đầu quen nhau cô đã cho anh xem vết bỏng trên cổ mình! Cũng như anh chàng lần trước.Anh bàng hoàng đôi chút nhưng rồi, vì yêu cô anh quên đi những vết bỏng gớm ghiếc ấy,anh ôm chầm lấy cô. hôn những cái hôn thật nồng thắm vào những vết bỏng bao năm qua đã làm cô phải bận tâm.Hôm ấy anh không nói gì mà chỉ ôm cô vào lòng và dặm cô đừng tháo nó ra cho người khác xem.Kể từ hôm ấy, cứ cách 3 ngày là anh lại tặng cô một chiếc khăn voan mỏng và lâu dần, tủ khăn của cô ngày càng có những chiếc khăn đầy màu sắc,cô vẫn luôn luôn tự tin và họ vẫn yêu nhau như thế!!!View more random threads same category:
eveeret (14-07-2010)
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Actions : (View-Readers)
Bookmarks