CHƯƠNG 4: MỘT VỤ BẮT CÓC (tiếp theo)
Như Héclốc đã tuyên bố, hai người cùng nhau bước ra khỏi biệt thự.
Trên quảng trường, chiếc xe hơi vẫn đỗ chờ. Héclốc trông thấy lưng tay lái xe và chiếc mũ lưỡi trai chụp xuống gần sát cổ áo lông. Tới gần, y nghe thấy tiếng động cơ nổ đều đều. Y bèn mở cửa xe, mời Clôtiđơ lên rồi ngồi xuống bên cạnh nàng.
Ngay lập tức, xe rồ máy và lăn bánh chạy vào đại lộ Hôsơ, rồi theo đại lộ Granđơ Acmê.
Héclốc trầm tư, nhẩm tính kế họach.
- Ganimar ở nhà … mình sẽ trao cô gái cho lão. Có nên nói với lão thiếu nữ này là ai không nhỉ ?Không. Lão sẽ lôi cô ấy đến thẳng sở cẩm mất. Như vậy sẽ hỏng hết việc. Khi rảnh tay rồi mình sẽ tham khảo bản danh sách của hồ sơ M.B và tiến hành cuộc săn bắt. Và đêm nay hoặc sáng mai là cùng, mình sẽ đi tìm Ganimar như đã thỏa thuận và nộp cho lão Arxen Lupanh cùng đồng bọn.
Héclốc Sôm xoa hai tay vào nhau, sung sướng cảm thấy cuối cùng thắng lợi đã ở trong tầm tay và không một chướng ngại nghiêm trọng nào ngăn cách y với cái đích ấy cả. Và trái với bản chất vốn kín đáo của y, Héclốc thổ lộ tâm tình:
- Thưa tiểu thư, mong tiểu thư thứ lỗi nếu tôi có tỏ vẻ thỏa mãn như vậy. Cuộc chiến đấu đầy gian khổ, nên khi thành công, tôi thấy đặc biệt phấn khởi.
- Thưa ông, đó là một sự thành công chính đáng mà ông có quyền vui mừng.
- Cảm ơn tiểu thư. Ơ này, ta đang đi đâu thế nhỉ. Buồn cười thật đấy. Tay lái xe lúc nãy không nghe thấy gì chắc ?
Đúng lúc ấy chiếc xe hơi qua cửa ô. Nơi y ra khỏi Pari – Quái nhỉ ? Phố Pécgôledơ có ở ngòai tường thành đâu?
Héclốc bèn hạ tấm kính xuống, quát :
- Này anh lái xe, nhầm đường rồi ! Phố Pécgôledơ cơ mà !
Gã tài xế không đáp. Héclốc Sôm bèn quát to hơn :
- Phố Pécgôledơ ! Tôi bảo anh phố Pécgôledơ cơ mà !
Anh chàng lái xe vẫn lặng ngắt.
- Chà ! – Héclốc kêu lên – ông bạn điếc đấy à ?Hay là định giở quẻ đấy ? Ra ngoại thành làm quái gì hả ? Quay lại phố … PÉC … GÔ … LE …DƠ mau !
Vẫn im lặng. Tay thám tử người Anh vừa tức vừa lo. Y nhìn Clôtiđơ : Một nụ cười thóang nở trên đôi môi côi gái.
- Sao tiểu thư lại cười ? – y càu nhàu – sự cố này không quan hệ gì … chẳng thay đổi gì sất !
- Vâng, hòan tòan chẳng thay đổi gì cả.
Bất chợt một ý nghĩ lóe lên trong óc khiến Héclốc Sôm chóang váng. Y vội nhổm người lên, nhìn chằm chằm vào gáy người lái xe. Hình như đôi vai của thằng cha này có vẻ thon thả hơn, thái độ có vẻ ung dung hơn… Héc lốc Sôm bỗng rùng mình, mồ hôi toát ra như tắm lạnh ngắt, hai bàn tay co quắp lại … Y thấy kinh hãi quá thể : Không còn nghi ngờ gì nữa, tay lái xe chính là Arxen Lupanh !
- Sao? Ông Héclốc Sôm ? Ông thấy cuộc dạo chơi nho nhỏ này thế nào hả ?
- Rất thú vị ! Cực kì thú vị, ông bạn thân mến ạ !
Có lẽ chưa bao giờ Héclốc Sôm phải gắng sức một cách khủng khiếp đến thế để nói ra những lời ấy sao cho không rung giọng, không lộ sự giận dữ đang sôi lên trong lòng y. Nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó. Do một sự phản ứng ghê gớm, lòng căm thù và tính hung dữ bỗng trào lên như sóng cồn phá bung đê điều, khiến y mất hết ý chí. Tay thám tử người Anh bất thình lình rút súng sau ra, chĩa vào tiểu thư Đêtănggiơ và quát :
- Lupanh ! Dừng xe lại ! Nếu không ta sẽ bắn tiểu thư.
- Ông Héclốc Sôm này – Lupanh không quay lại đáp – tôi khuyên ông nên nhắm vào má mà bóp cò nếu ông muốn bắn trúng thái dương.
Clôtiđơ nói với Lupanh :
- Anh Maxim, phóng vừa thôi, đường thì trơn mà em lại nhát lắm.
Nàng vẫn tươi cười, mắt chăm chú nhìn xuống đường.
- Dừng lại ! Bảo hắn dừng lại ! – Héclốc điên tiết quát Clôtiđơ – Tiểu thư cũng biết là tôi có khả năng làm mọi chuyện !
Nòng súng ngắn của Héclốc Sôm chạm vào mái tóc quăn, Clôtiđơ thì thầm :
- Cái anh Maxim này bất cẩn quá ! Phóng bạt mạng kiểu này có ngày trượt bánh chứ chẳng chơi !
Héclốc Sôm đút súng vào túi, nắm lấy quả đấm cửa xe hơi toan nhảy đại xuống đường.
Clôtiđơ khuyên y :
- Cẩn thận đấy ông ạ ! Sau chúng ta có một chiếc xe hơi nữa đấy !
- Héclốc Sôm nghiêng đầu nhòm lại sau. Đúng là có một chiếc xe hơi đang chạy theo xe của họ : xe to, vẻ hung dữ với cái mũi xe nhọn, sơn đỏ như tiết và bốn gã mặc áo lông xù ngồi chật ở bên trong.
- Hừ ! - Héclốc nhủ thầm – mình bị kèm chặt rồi ! Phãi bình tĩnh chờ dịp thôi.
Héclốc Sôm đành khoanh tay trước ngực với vẻ ngạo nghễ của một kẻ thất cơ ngồi chờ thời. Trogn khi chiếc xe hơi băng băng vượt sông Xen, qua Xurétxnơ, Ruen, Satu, không dừng lại ở một nơi nào, thì Héclốc Sôm ngồi im ngậm đắng nuốt cay, nhẫn nhục nén giận và cố nghĩ xem Arxen Lupanh đã dùng pháp thuật nào để thế chân gã lái xe ?Bảo anh chàng tài xế tử tế mà y đã chọn hồi sáng trên đại lộ là đồng bọn của Lupanh được bố trí trước, y thấy giả thiết ấy không ổn. Tuy nhiên nhất định Lupanh phải được thông báo trước, mà sự thông báo ấy chỉ có thể sau khi y đe dọa Clôtiđơ, vì trước lúc đó, không ai ngờ tới ý đồ trong đầu y. Vả lại từ lúc ấy, y và Clôtiđơ không hề rời nhau lấy một giây.
Héclốc Sôm chợt nghĩ tới “cú” điện thoại mà cô gái liên lạc với bà thợ may. Y bỗng hiểu: ngay khi chưa kịp nói, mới chỉ tự giới thiệu là thư kí mới của ông Đêtănggiơ, Clôtiđơ đã đóan thấy nguy hiểm, tên thật và mục đích của y và lập tức, một cách hết sức lạnh lùng và tự nhiên, nàng đã dùng mật khẩu cầu cứu Arxen Lupanh núp dưới danh nghĩa bà thợ may.
Arxen Lupanh đã đến bằng cách nào, làm sao chiếc xe hơi máy vẫn rung đỗ bên vỉa hè lại khiến hắn nghi ngờ, làm thế nào hắn “mua” được tay lái xe … tất cả không đáng để ý. Điều làm Héclốc Sôm thích thú đến quên cả tức giận, đó là sự gợi lại cái lúc ly kỳ mà một thiếu nữ bình thường, một cô gái si tình kiềm chế được mình, dẹp bản năng, dấu ánh mắt, giữ nét mặt bình thản, đã đánh lừa được tay cáo già như y.
Làm gì để chống lại một người được phục vụ bởi tay chân như thế, một người mà chỉ với ảnh hưởng của uy quyền thôi đã truyền cho một người đàn bà biết bao nghị lực và táo bạo.
Xe qua sông Xen rồi ngược dốc Xanh Giécmanh. Nhưng quá thành phố ấy chừng năm trăm mét, xe chạy chậm lại. Chiếc xe đi sau đuổi kịp và cả hai cùng đỗ lại. Xung quanh vắng tanh vắng ngắt.
- Ông Héclốc Sôm – Lupanh nói – mời ông chuyển sang xe kia. Xe này của chúng ta chạy chậm như rùa !
- Sao lại thế ? – Héclốc kêu lớn – đã vội còn kén cá chọn canh làm gì cơ chứ !
- Ông làm ơn cho mượn cái áo lông của ông nữa, vì chúng ta sẽ đi khá nhanh đấy. À, mời ông hai cái bánh mì kẹp nhân … Ông Héclốc Sôm, ông cầm lấy đi ! Chưa biết bao giờ mới ăn bữa chiều đâu ông ạ !
Bốn người ngồi ở xe sau bước xuống. Một gã lại gần và khi gã bỏ cặp kính, Héclốc nhận ra cái lão mặc áo rơđanhgốt ở tiệm ăn Hunggari. Lupanh nói với gã :
- Anh đưa chiếc xe hơi này về trả cho tay lái xe mà tôi đã thuê. Hắn ngồi chờ trong quầy bán lẻ rượu đầu tiên ở bên phải phố Lơgiăngđrơ. Trả hắn hộ tôi thêm một nghìn phrăng nữa là hai nhé ! À quên mất, anh làm ơn đưa cặp kính của anh cho ông Héclốc Sôm.
Arxen Lupanh trao đổi đôi lời với tiểu thư Đêtănggiơ rồi ngồi vào sau tay lái. Xe chạy. Héclốc Sôm ngồi bên cạnh Lupanh. Ở ghế sau là một người của chàng.
Lupanh không thổi phồng khi chàng nói xe sẽ chạy “khá nhanh”. Ngay thọat đầu xe đã phóng với một vận tốc chóng mặt. Chân trời ào ào lao tới như bị lôi cuốn bởi một ma lực để rồi biến mất ngay sắp như bị hút vào một cái vực sâu thẳm. Những vật khác như cây cối nhà cửa, đồng ruộng và rừng cây cũng nhộn nhạo vội vã lao theo, hệt một dòng thác sắp chảy tới miệng vực.
Héclốc và Lupanh không nói với nhau một câu nào. Ở trên đầu họ, lá cành của những cây dương réo ào ào như sóng biển một cách hết sức nhịp nhàng do khỏang cách đều đặn giữa những gốc cây. Rồi những thành phố cũng theo nhau biến đi : Măngtơ, Vécnông, Gayông. Xe vẫn chạy bon bon hết đồi này tới đồi khác, qua Đôngxơcua đến Căngtơlơ, Ruăng và ngoại vi Ruăng, bến cảng với kè sông dài hàng kilômét khiến nó có vẻ một phố của một vạn chài. Rồi đến Đucle, Côđơbếch, xư Cô, Lilơbon và Kiơbớp. Bỗng họ lại gặp bờ sông Xen, với một kè đá nhỏ, một chiếc thuyền Yat đường nét khỏe và gỉan dị, từ ống khói từng cuộn khói đen đang tuôn lên trời.
Chiếc xe hơi đỗ lại. Trong hai tiếng đồng hồ, xe đã chạy được hơn bốn mươi dặm.
Một người mặc áo xanh, đội mũ lưỡi trai bước tới và chào Lupanh.
- Hay lắm, ông thuyền trưởng ! – Lupanh reo lên – Ông nhận được bức điện của tôi chứ ?
- Vâng.
- Thuyền con Én sẵn sàng chứ hả ?
- Con Én sẵn sàng chờ lệnh ạ !
- Vậy thì … ông Héclốc Sôm … xin mời ông xuống thuyền cho.
Tay thám tử người Anh ngó quanh, thấy một nhóm người đứng trên thềm một tiệm cà phê, một nhóm khác tụ tập ở gần hơn. Lưỡng lự giây lát, nhưng rồi y cũng hiểu ra rằng trước khi có một sự can thiệp nào đó thì y đã bị gô cổ ném xuống hầm tàu rồi. Héclốc đành nuốt hận bước xuống cầu tàu và theo Lupanh vào trong ca bin của thuyền trưởng.
Căn buồng khá rộng sạch như lau như li, chỗ nào cũng đánh vécni bóng lộn, đồ đồng sáng lóang.
Lupanh đóng sập cửa lại một cách thô bạo rồi nói với Héclốc Sôm :
- Thế nào, ông biết những gì ?
- Biết tuốt !
- Biết tuốt à ? Ông nói rõ xem nào !
Trong cách nói của chàng với tay thám tử người Anh không còn cái vẻ lịch sự pha chút mỉa mai lúc trước nữa mà đã ra giọng hống hách của một ông chủ quen sai khiến, quen mọi người phải phục tùng mình.
Hai người nhìn nhau từ chân lên đầu. Ánh mắt của họ giao nhau nảy lửa. Đó là ánh mắt của hai kẻ thù không đội trời chung. Lupanh gay gắt nói :
- Ông Héclốc Sôm, đã bao lần tôi gặp ông trên con đường tôi đi, tưởng thế đã là quá đủ. Tôi đã chán ngấy cái chuyện phải mất thì giờ để phá những cạm bẫy của ông. Tôi xin báo để ông biết là cách cư xử của tôi sẽ phụ thuộc vào câu trả lời của ông. Như vậy, đích xác ông biết những gì về tôi?
- Thưa ông, tôi xin nhắc lại với ông là tôi BIẾT TUỐT !
Arxen Lupanh cố nén lòng gằn giọng nói :
- Tốt, tôi sẽ nói cho ông biết những gì ông biết về tôi. Ông biết dưới cái tên Macxim Bécmông , tôi đã sửa lại mười lăm ngôi nhà do ông Đêtănggiơ xây dựng.
- Phải.
- Trong mười lăm ngôi nhà này, ông biết bốn.
- Phải.
- Và ông nắm danh sách mười một nhà còn lại.
- Phải.
- Có lẽ ông đã “moi” được bản danh sách ấy đêm hôm qua ở nhà ông Đêtănggiơ.
- Phải.
- Và ông cho là trong mười một ngôi nhà này nhất thiết tôi phải giữ lại một cho bản thân, cho nhu cầu của tôi cũng như của đàn em của tôi và ông đã giao phó cho ganimar để tìm và phát hiện hang ổ ấy của tôi.
- Không.
- Thế nghĩa là thế nào ?
- Nghĩa là tôi hành động một mình và sẽ đi tìm một mình !
- Thế thì tôi chẳng sợ gì nữa, vì ông đang nằm trong tay tôi !
- Vâng, CHỪNG NÀO tôi còn ở trong tay ông thôi , ông Lupanh ạ !
- Nghĩa là ông sẽ chuồn được ?
- Phải.
Arxen Lupanh lại gần Héclốc Sôm, đặt nhẹ tay lên vai y và nói :
- Ông Héclốc, ông nghe đây, tôi không muốn tranh luận mà ông thì rất đáng buồn là không có khả năng hạ được tôi. Tốt hơn hết ta nên chấm dứt chuyện này.
- Nhất trí với ông, ông Lupanh !
- Ông hãy hứa danh dự với tôi không tìm cách trốn khỏi con tàu này trước khi về tới Anh.
- Tôi xin lấy danh dự hứa với ông rằng tôi sẽ tìm mọi cách để thoát thân – Héclốc Sôm bướng bỉnh đáp lại.
- Đồ chết giẫm ở đâu ! Ông thừa biết tôi chỉ cần nói một câu là ông hết đường cựa quậy. đàn em của tôi nhắm mắt vâng lời tôi. Tôi hất đầu một cái, chúng sẽ quăng ngay xích sắt vào cổ ông.
- Xích sắt có thể đứt được !
- Chúng sẽ quăng ông qua thành tàu cách bờ mười hải lý.
- Tôi biết bơi.
- Đối đáp khá lắm – Lupanh thốt lên – lạy chúa ! Tôi nổi cơn mất rồi ! Ông Héclốc Sôm, ông thứ lỗi cho nhé ! Chúng ta cũng nên kết thúc thôi ông ạ ! Giả thử tôi tìm mọi cách cần thiết để bảo đảm an tòan cho tôi và cho đàn em của tôi.
- Mọi cách đều vô ích.
- Đồng ý. Tuy nhiên chẳng lẽ ông lại muốn tôi dùng những cách ấy ?
- Đó là quyền của ông.
- Vậy thì được.
Lupanh hé cửa gọi thuyền trưởng và hai tay thủy thủ. Ba người tóm lấy Héclốc. Sau khi đã lục túi y, họ buộc cẳng và trói y vào ghế nằm của thuyền trưởng.
- Thôi ! – Lupanh ra lệnh – Thưa ông thực sự do ông cưỡng lại và do tầm quan trọng của tình huống nên bắt buộc tôi phải …
Các thủy thủ rút lui. Lupanh nói :
- Ông thuyền trưởng này, ông sẽ bố trí một người túc trực ở đây phục vụ ông Héclốc nhé. Còn ông, lúc nào rỗi, ông vào đây với ông ấy cho vui. Đừng để ông ấy thiếu một cái gì. Đồng hồ của ông mấy giờ rồi nhỉ ?
- Hai giờ năm phút.
Lupanh kiểm tra lại đồng hồ của mình và đồng hồ quả lắc treo trên vách ca bin của thuyền trưởng.
- Hai giờ năm phút. Đúng! Từ đây đến Xaothamxơn tàu con Én chạy hết mấy tiếng ?
- Cứ nhởn nha đi, mất chín giờ.
- Ông cứ kéo mười một giờ nhé. Ông không được cập bến trước giờ nhổ neo của tàu chở khách. Con tàu biển duy nhất rời cảng Xaothamxơn lúc nửa đêm, tới Harvơ vào tám giờ sáng. Ông hiểu chứ ?
- Rõ ! thưa sếp.
- Thôi, xin chào ông Héclốc Sôm ! – Lupanh quay sang nói với tay thám tử người Anh - Hẹn sang năm gặp lại ở trái đất này hoặc ở thế giới bên kia !
- Không dám ! Mai ta sẽ gặp nhau.
Vài phút sau, tiếng xe hơi chở Lupanh xa dần. Máy hơi nước của tàu con Én cũng ầm ĩ khởi động. Đúng lúc ấy, Héclốc Sôm bị trói chặt trên ghế nằm, nhắm mắt đánh một giấc ngủ say sưa.
Sáng hôm sau, ngày thứ mười và cũng là ngày cuối cùng của cuộc đấu tay đôi giữa hai đối thủ vĩ đại, báo Êcô Đơ Phrăngxơ đăng một mẩu tin lý thú:
“Hôm qua Arxen Lupanh đã ra một sắc lệnh trục xuất thám tử người Anh Héclốc Sôm. Ngay trưa, sắc lệnh được thi hành. Đúng một giờ sáng, Héclốc Sôm đã cập bến Xaothamxơn !”
(to be continued ...)





LinkBack URL
About LinkBacks
trickmaster

Trả Lời Với Trích Dẫn
Arsene_Lupin

.


Bookmarks