CHƯƠNG 1: VIÊN KIM CƯƠNG XANH (Tiếp theo)
Đó là những nhận định đầu tiên của các nhà chức trách trong cái buổi sáng sau cái đêm xảy ra án mạng kì lạ. Những nhận định mơ hồ, rời rạc này không đem lại manh mối gì. Người ta hòan tòan không giải thích được những hành vi ẩn hiện của Angtoanét Brêha cũng như của người đàn bà tóc hoe, vẫn không hình dung nổi con người bí ẩn có mái tóc vàng óng ấy thế nào và ai đã giết nam tước Hôtơrếch nhưng lại không lấy viên kim cương xanh nổi tiếng đã từng nạm trên vương miệng của hòang gia nước Pháp.
Cuối cùng sự tò mò đến cao độ của dư luận đã làm cho vụ án mạng này nổi bật lên như một tội ác lớn.
Những người thừa kế của ngài nam tước Hôtơrếch đành lạm dụng sự chú ý đó của công chúng để mưu lợi cho mình. Họ bèn tổ chức ngay tại biệt thự đại lộ Hăngri Máctanh một cuộc trưng bày những đồ đạc sẽ được bán đấu giá Đruô. Rặt những đồ tập tàng không chút giá trị thẩm mỹ nào…nhưng ở chính giữa phòng, trên một kệ phủ nhung đỏ, trong một cái chụp hình bán cầu bằng thủy tinh được hai thầy cảnh sát đứng bảo vệ, viên kim cương xanh trên mặt nhẫn sáng lóng lánh.
Viên kim cương to đẹp tuyệt vời, có độ ròng không thể so sánh, có ánh biêng biếc khó tả của bầu trời in nơi đáy nước trong, có màu xanh phơn phớt thấp thóang trong cái nõn nà của lụa trắng. Người ta khâm phục. Người ta mê li…Rồi người ta kinh hãi ngó vào căn phòng của nạn nhân, lấm lét liếc nhìn khỏang sàn gác trống trơn do tấm thảm đẫm máu của người chết đã được dọn đi và nhất là người ta nhìn như xóay vào những bức vách tường kiên cố mà hung thủ đã đi xuyên qua! Người ta kiểm tra xem đá hoa lò sưởi có bập bềnh không, đường chỉ mép giường có ẩn tàng một cái lò xo nào nhằm làm quay mặt giường không. Và người ta tưởng tượng đủ kiểu cửa hầm, miệng hố thông ra những cống ngầm, những hầm mộ…
Việc bán đấu gia viên kim cương xanh được tổ chức ở biệt thự Đruô.
Phải nói rằng cả Pari đã dồn về đây trong những dịp như thế này, tất cả những kẻ mua và tất cả những người làm ra vẻ có khả năng mua: những nhà buôn chứng khóan, những nghệ sĩ, những phu nhân thuộc mọi giới, hai ngài bộ trưởng, một cô gái có danh tiếng người Ý…Một ông vua lưu vong đã oang oang tố giá viên kim cương xanh lên đến một trăm nghìn phrăng. Với nhà vua, ngài có thể quăng ra số tiền đó dễ như bỡn. Ngài người Ý đánh liều trả một trăm năm mươi nghìn. Một bà hội viên hội nghệ sĩ Pháp nâng giá lên một trăm bảy mươi lăm nghìn.
Khi viên kim cương xanh được nâng lên tới giá hai trăm nghìn phrăng thì nhiều tay chơi đã ngãng ra. Và khi lên tới hai trăm năm mươi nghìn thì chỉ còn lại hai người: nhà tài chính Hécsman nổi tiếng vua mỏ vàng và bà bá tước Đơ Crôgiông, nhà triệu phú người Mỹ mà bộ sưu tập kim cương và đá quý đã từng lừng danh thế giới.
- Hai trăm sáu mươi nghìn…hai trăm bảy mươi nghìn…bảy mươi lăm…tám mươi…- người nhân viên vừa xướng giá vừa đưa mắt dò hỏi hai vị đấu thủ - Thưa bà, hai trăm tám mươi nghìn ạ? Có ai trả thêm không nào?
- Ba trăm nghìn - ông Hécsman khẽ nói.
Im lặng! Mọi người nhìn chằm chằm vào bà bá tước Đơ Crôgiông đang đứng tì vào lưng một chiếc ghế tựa đặt phía trước. Nữ bá tước tuy tươi cười nhưng sắc mặt nhợt nhạt của bà đã biểu lộ sự xúc động ở trong lòng. Thực tế bà bá tước cũng như những người có mặt trong phòng đấu giá bữa ấy đều thừa hiểu kết cục tất yếu hầu như định mệnh của cuộc quyết đấu này sẽ nghiêng vê phía nhà tài chính, chủ một tài sản hơn nửa tỷ phrăng đủ để thỏa mãn những ham muốn thất thường nhất! Tuy nhiên bà Đơ Crôgiông vẫn tố:
- Ba trăm linh năm nghìn!
Lại im lặng. Mọi người quay cả về phía ông vua mỏ vàng chờ đợi. Sự nâng giá lần này chắc chắn sẽ diễn ra mãnh liệt, tàn bạo và quyết định.
Nhưng điều đó lại không diễn ra! Nhà tài chính Hécsman vẫn thản nhiên, mắt dán vào một mẩu giấy cầm ở tay phải. Còn tay trái, ông nắm cái phong bì vừa bóc.
- Ba trăm linh năm nghìn! - Nhân viên bán đấu giá nhắc lại - Lần thứ nhất?... Lần thứ hai?... Thưa quý vị, hãy còn kịp đấy? Không ai trả thêm à? Tôi xin nhắc lại: lần thứ nhất?... lần thứ hai?...
Ông Hécsman vẫn lặng yên. Giây phút im lặng cuối cùng rồi tiếng búa đập xuống! Ông Hécsman giật mình, hô to:
- Bốn trăm nghìn phrăng!
- Chậm mất rồi! Không thể khiếu nại được nữa!
Người ta xúm lại quanh nhà tài chính. - Có chuyện gì thế? Tại sao ông không nói sớm hơn một chút?
Ông vua mỏ vàng cả cười.
- Có điều gì xảy ra ấy à? Tôi cũng chẳng biết nữa? Chỉ ngãng đi có một tí…
- Thật vậy sao?
- Vâng. Người ta vừa trao cho tôi một bức thư…
- Bức thư ấy đã khiến ông…
- Khiến tôi lúng túng! Đúng thế đấy! Ít ra là lúng túng mất mấy phút!
Ông chánh thanh tra Ganimar có mặt trong phòng đấu giá. Thầy đã chứng kiến cuộc bán đấu giá viên kim cương xanh ngay từ đầu. Ganimar lại gần một nhân viên phục vụ:
- Có phải anh đã đưa bức thư cho ông Hécsman không?
- Vâng.
- Bức thư ấy của ai?
- Dạ, của một bà.
- Bà ta đâu rồi?
- Ông hỏi bà ta ấy à? Dạ, cái bà mang tấm khăn quàng dài kia kìa!... đấy!
- Bà đang đi ra cửa ấy, phải không?
- Vâng.
Ganimar chạy ù ra cửa và nhìn thấy người đàn bà đang đi xuống cầu thang. Thầy lao theo. Một đám đông bỗng dưng ở đâu kéo đến đứng ùn ở cổng chính, cản chân thầy. Khi Ganimar lách ra được tới ngòai phố thì thầy đã mất hút người đàn bà chòang tấm khán quàng dài.
Thầy Ganimar vội quay vào phòng, lại gần ông Hécsman, tự giới thiệu và hỏi ông về bức thư. Nhà tài chính trao bức thư cho Ganimar. Bức thư vẻn vẹn có hai câu được thảo vội bằng bút chì, nét chữ lạ lẫm:
“ Viên kim cương xanh đem lại tai họa đấy. Hãy nhớ tới vụ nam tước Hôtơrếch”
Những vụ bất hạnh do viên kim cương xanh chưa phải đã chấm dứt. Sau vụ giết ngài nam tước Hôtơrếch và những sự cố xảy ra ở biệt thự Đruô, sáu tháng sau công chúng lại bàn tán ầm ĩ về nó. Thật vậy, mùa hè năm sau, bà bá tước Đơ Crôgiông bị lấy cắp mất viên kim cương xanh mà bà đã bỏ bao công của mới giành được.
Tôi xin mạo muội hé đôi chút ánh sáng và lược tóm câu chuyện kỳ lạ này với những diễn biến sôi động bi thảm khiến chúng ta say mê.
Buổi tối ngày 10 tháng tám, khách khứa của ông bà bá tước Đơ Crôgiông tề tựu cả trong phòng khách tráng lệ của tòa lâu đài bên sông Xom. Họ chơi nhạc. Bà bá tước ngồi vào trước cây đàn pianô, đặt lên mặt bàn con kê liền bên những đồ nữ trang của bà, trong đó có chiếc nhẫn của nam tước Hôtơrếch.
Khỏang một giờ sau, ông bá tước rút lui, tiếp đó lần lượt hai người anh họ của bá tước, ông bà Angđen rồi đến bà Đơ Rêan, bạn thân của nữa bá tước. Cuối cùng còn lại bà chủ nhà với hai vợ chồng ông lãnh sự Áo Blaikhen.
Họ trò chuyện với nhau, rồi nữ bá tước tắt ngọn đèn lớn đặt trên bàn tiếp khách. Cũng đúng lúc ấy ông Blaikhen tắt phụt hai ngọn nến ở đàn pianô. Trong phòng bỗng tối om một lát. Mọi người hơi hốt hỏang, sau đó ông lãnh sự châm được một cây nến và cả ba người ai về phòng nấy. Nhưng vừa về tới phòng mình, chợt nhớ tới những đồ nữ trang, bà bá tước bèn sai cô hầu phòng đi lấy. Cô gái mang về đặt cả lên mặt lò sưởi. Bà chủ cũng không xem xét lại. Sớm hôm sau, bà Đơ Crôgiông mới nhận thấy mất một chiếc nhẫn: chiếc nhẫn có viên kim cương xanh.
Bà liền báo cho ông bá tước biết. Hai ông bà bá tước khẳng định ngay: cô hầu phòng không dính dáng gì đến chuyện này, thủ phạm chỉ có thể là ông Blaikhen.
Ông bá tước liền đi báo cảnh sát thành phố Amiêng. Nhà chức trách lập tức mở cuộc điều tra, kín đáo tổ chức theo dõi một cách chặt chẽ sao cho ông lãnh sự Áo không thể đem bán hoặc tẩu tán chiếc nhẫn.
Cảnh sát canh gác ngày đêm quanh lâu đài.
Hai tuần lễ trôi qua không xảy ra chuyện gì. Ông Blaikhen xin phép ra về. Hôm ấy nhà chức trách nhận được một lá đơn khiếu nại ông lãnh sự Áo. Cảnh sát được lệnh chính thức can thiệp, khám xét hành lí của ông Blaikhen. Trong một cái túi mà chìa khóa ông lãnh sự giữ, người ta tìm thấy một cái lọ đựng bột xà phòng chải răng, trong lọ lẫn bột xà phòng là chiếc nhẫn kim cương xanh.
Bà Blaikhen ngất xỉu đi. Ông chồng bà lập tức bị tống giam.
Nguời ta nhớ lại cách biện bạch của người bị buộc tội: ông lãnh sự chỉ giải thích sỡ dĩ cái nhẫn nằm ở trong hành lí của ông là do sự trả thù của ông Đơ Crôgiông: “Ông bá tước là người thô bạo đã làm vợ khổ sở nhiều. Tôi đã có dịp chuyện trò lâu với nữ bá tước và hết sức khuyên bà nên ly dị. Biết được chuyện này, ông bá tước liền trả thù bằng cách lấy trộm chiếc nhẫn của vợ đem bỏ vào đồ dùng rửa mặt của tôi”. Ông bá tước và bà bá tước vẫn một mực ra sức khiếu nại. Giữa những lời giải thích của ông bà Đơ Crôgiông và của ông lãnh sự, công chúng không biết ngả về bên nào, vì cả hai xem ra đều có thể xảy ra, đều có khả năng đúng cả. Không thêm một sự kiện mới nào làm cán cân công lí nghiêng hẳn về một bên. Suốt một tháng trời bàn ra tán vào, rồi ức đóan, rồi dò xét nhưng cũng không đem lại một yếu tố khẳng định nào cả.
Bực mình vì tất cả những chuyện ầm ĩ ấy, bất lực trong việc đưa ra một bằng chứng tội lỗi hiển nhiên đặng xác minh lời buộc tội của họ, ông bà Đơ Crôgiông yêu cầu sở mật thám Pari phái đến một nhân viên có khả năng gỡ được mối bòng bong này. Người ta cử Ganimar đến.
Trong bốn ngày liền, ông chánh thanh tra già lục lọi, ngồi lê đôi mách, đi dạo trong công viên, trao đổi chuyện trò với cô hầu phòng, anh lái xe, các bác làm vườn và với những nhân viên các phòng bưu điện lân cận, vào thăm các phòng trong lâu đài dành cho vợ chồng ông Blaikhen, hai anh em ông Angđen và bà Đơ Rêan. Rồi một sớm, Ganimar đi mất không một lời từ biệt chủ nhân.
Một tuần lễ sau, ông bà bá tước Đơ Crôgiông bỗng nhận được một bức điện báo, nội dung thế này:
NGÀY MAI THỨ SÁU, NĂM GIỜ CHIỀU, MỜI ÔNG BÀ ĐẾN PHÒNG TRÀ NHẬT BẢN, PHỐ BOAXY ĐANGGLA
GANIMAR
(to be continued....)





LinkBack URL
About LinkBacks
trickmaster

Trả Lời Với Trích Dẫn
Arsene_Lupin

Bookmarks