+ Trả Lời Ðề Tài
Trang 1/2
1 2 cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 17

Ðề tài: Arsène Lupin đối địch với Herlock Sholmes - Tác giả: Maurice Leblanc

  1. Tham gia ngày
    Mar 2008
    Tuổi
    19
    Bài gởi
    518
    Cảm ơn
    2
    Được cảm ơn 43 lần trong 30 bài
    Received 1 thank(s)
    Rep Power
    47

    Arsène Lupin đối địch với Herlock Sholmes - Tác giả: Maurice Leblanc

    Share/Bookmark



    CHƯƠNG 1: VIÊN KIM CƯƠNG XANH


    Tối ngày 27 tháng 3, tại số nhà 134 đại lộ Hăngri MácTanh, trong một tòa biệt thự nhỏ do người em để lại 6 tháng trước đây, ông đại tướng già nam tước Hôtơrếch, cựu đại sứ ở Béclin dưới đệ nhị đế chế, ngồi ngủ thỏai mái trong một chiếc ghế bành. Trong khi đó có tùy tùng đọc truyện và bà xơ Ôgustơ đang sưởi nóng giường nằm và chuẩn bị đèn ngủ cho nam tước.
    Mười một giờ, do đến buổi phải về ngủ bên xơ bề trên ở tu viện, nhà nữ tu hành bèn thông báo cho cô tùy tùng biết:
    - Cô Angtoanét này, công việc của tôi xong rồi, tôi về nhé.
    - Vâng.
    - Xin cô nhớ cho là chị bếp đã nghỉ. Ở biệt thự chỉ còn mình cô với bác gia nhân Sáclơ.
    - Xin đừng lo cho ngài nam tước. Như đã thỏa thuận tôi ngủ ở phòng bên và sẽ đễ ngõ cửa.
    Nhà nử tu hành ra về. Một lát sau bác gia nhân Sáclơ vào phòng chờ nam tước sai bảo. Nam tước thức giấc nói:
    - Bác Sáclơ này, vẫn những nhiệm vụ mọi ngày. Bác kiểm tra xem chuông tới phòng bác kêu có tốt không nhé. Hồi chuông đầu tiên bác phải chạy xuống đi báo bác sĩ ngay đấy. Thế thôi.
    - Thưa, đại tướng vẫn thấy khó thở ạ?
    - Không được khỏe cho lắm! Nào, cô Angtoanét, truyện đọc đến đâu rồi nhỉ?
    - Thưa, nam tước không lên giường đi nằm ạ?
    - Khoan đã, tôi còn thức khuya. À mà thôi, cô để cho tôi yên tĩnh một mình, tôi muốn vậy.
    Hai mươi phút sau, ông già lại thiu thiu ngủ. Cô Angtoanét nhón chân bước ra khỏi phòng.
    Đúng lúc ấy, bác gia nhân Sáclơ cẩn thận đóng chặt tất cả cửa sổ ở nhà dưới như thường ngày.
    Trong bếp, bác đẩy then ngáng cửa thông ra vườn và ở phòng ngòai bác móc sợi xích an tòan nối giằng hai cánh cửa lại với nhau. Xong xuôi bác trở lên căn buồng sát mái của bác ở tầng ba, nằm xuống giường rồi ngủ thiếp đi.
    Có lẽ một giờ đã trôi qua, bỗng một hồi chuông réo vang. Chuông reo một thôi đều đều đến bảy, tám giây liền. Bác Sáclơ bật dậy khỏi giường.
    - Hừ, bác Sáclơ mắt nhắm mắt mở nói, ngài nam tước lại giở quẻ đây!
    Bác Sáclơ mặc vội quần áo, chạy ù xuống cầu thang. Tới trước cửa phòng bác dừng lại, rồi theo thói quen giơ tay gõ nhẹ mấy tiếng vào cánh gỗ. Không thấy ai thưa, bác bèn mở cửa bước vào phòng.
    - Ơ kìa - Bác gia nhân cằn nhằn - sao lại tối om tối mò thế này? Cô Angtoanét đâu mà để đèn đóm tắt ngóm thế không biết?
    Bác Sáclơ gọi khẽ:
    - Cô Angtoanét!
    Không thấy ai đáp lại.
    - Cô Angtoanét có trong phòng không đấy? Có chuyện gì vậy. Ngài nam tước ốm à?
    Quanh bác vẫn tĩnh mịch, một sự tĩnh mịch nặng nề khiến bác rùng mình. Bác Sáclơ dấn tới hai bước nữa: chân bác bỗng vấp phải một cái ghế đổ vật dưới sàn gác. Và ngay lập tức bác quơ phải mấy đồ vật khác: một cái ghế đẩu rồi một tấm bình phong. Bác lo lắng dò dẫm quay trở lại bên vách, lần tìm núm điện và… bật đèn lên.
    - Trời! - Bác ấp úng thốt lên- sao lại đến nông nỗi này!
    Cơ thể ngài nam tước Hôtơrếch, ông chủ của bác, nằm sóng sượt giữa phòng, ở giữa tủ gương và bàn.
    Bác Sáclơ lúng túng. Bác ngây người ra, trợn mắt kinh hãi nhìn cảnh xáo trộn trong phòng: mấy chiếc ghế tựa đổ lổng chổng, cây đèn bằng pha lê vỡ tan tành, đồng hồ quả lắc nằm vật trên mặt đá hoa của lò sưởi. Tòan bộ khung cảnh nói lên nơi đây vửa diễn ra một cuộc vật lộn dã man khủng khiếp. Cán một con dao găm nhọn hoắt bằng thép sáng lóe gần thi thể ngài nam tước. Từ lưỡi dao máu đỏ nhỏ giọt xuống mặt thảm sàn gác. Một vuông khăn tay dính máu vương trên mặt bàn.
    Bác Sáclơ rú lên kinh hòang: cái thi thể như gắng hết sức tàn ưỡn lên, sao đó co rúm lại, giãy mấy cái rồi im hẳn.
    Bác cuối xuống. Từ một vết thương nhỏ ở cổ, máu đang tia ra loang đen tấm thảm. Vẻ kinh hãi khủng khiếp vẫn còn đọng lại trên nét mặt xác chết.
    - Lạy chúa! Người ta đã giết chết ngài nam tước - Bác Sáclơ lắp bắp nói - người ta đã giết chết ngài nam tước rồi!
    Bỗng bác Sáclơ rùng mình nghĩ: biết đâu ở phòng bên cũng có án mạng, biết đâu kẻ đã giết nam tước lại chẳng nhảy sang đâm chết cô Angtoanét đang ngủ ở trong phòng ấy.
    Bác Sáclơ đẩy cửa phòng của cô tùy tùng. Trong phòng vắng tanh. Bác kết luận cô Angtoanét đã bị bắt cóc hoặc đã ra phố trước khi xảy ra án mạng.
    Bác gia nhân quay về phòng của nam tước. Bác nhận thấy cái bàn giấy nhiều ngăn kéo của chủ vẫn nguyên vẹn không bị kẻ gian phá vỡ. Trên bàn, ngay bên chùm chìa khóa và cái ví tiền mà tối nào ngài nam tước cũng đặt ở vị trí ấ, bác Sáclơ phát hiện một nắm tiền Lu-y (1đồng Lu-y = 20 phrăng) vàng, bác liền cầm ví tiền lên và mở ra. Trong ví có một xấp giấy bạc. Bác đếm được mười ba tờ trăm phrăng.
    Thế rồi không thể cưỡng được, một cách hết sức máy móc, theo bản năng, không nghĩ ngợi gì về hành động của mình, bác Sáclơ rút lấy mười ba tờ giấy một trăm phrăng, giấu luôn vào trong túi áo vét-tông rồi lao xuống cầu thang, kéo chốt cửa, gỡ móc xích, đóng sập cửa lại sau lưng và chạy băng qua vườn.
    Bác Sáclơ là một người lương thiện. Cho nên, vừa ra khỏi cổng, không khí thóang đãng và những hạt mưa lạnh phả vào mặt đã khiến bác sững lại: bác đã nhận rõ thực chất và thấy kinh tởm hành động vừa qua của bác.
    Một chiếc xe ngựa chạy ngang qua. Bác liền hét gọi xà ích:
    - Này ông bạn, phóng ngay tới sở cảnh sát và chở gấp ông cẩm lại đây…mau lên, có vụ giết người đấy!
    Người xà ích ra roi quất ngựa. Bác Sáclơ toan quay vào nhà nhưng cổng song sắt đã bị chính bác đóng sập lại rồi, mà cánh cổng ăn ra phố này không thể mở được từ bên ngòai. Mặc khác có bấm chuông cũng vô ích vì chẳng còn ai ở trong biệt thự cả.
    Bác Sáclơ đành lững thững đi men theo mảnh vườn xanh tươi cây cối xén tỉa đẹp mắt ở dọc đại lộ. Và phải đến gần một tiếng đồng hồ sau, bác mới trình bày được với ông cẩm những chi tiết của vụ án mạng và trao tận tay nhà chức trách mười ba tờ giấy bạc.
    Trong khi đó, người ta đã tìm được một ông thợ khóa. Vất vả lắm ông thợ khóa mới bung được cổng chấn song và mở được cửa phòng ngòai. Ông cẩm liền đi lên gác. Vừa thọat nhìn ông đã quay phắt lại nói với bác gia nhân Sáclơ:
    - Này, sao bác bảo căn phòng bị xáo trộn lung tung cả lên cơ mà?
    Bác Sáclơ đứng ngây người ra ở ngưỡng cửa như bị thôi miên: mọi đồ vật trong phòng của ngài nam tước đã được sắp xếp và kê lại ngay ngắn đúng vị trí cũ. Các ghế đẩu được đặt vào chỗ của nó ở giữa hai cửa sổ. Hai cái ghế tựa được dựng lên và cái đồng hồ quả lắc được đặt lại nghiêm chỉnh trên mặt lò sưởi. Những mảnh vỡ của cây đèn thủy tinh đã biến đâu hết sạch.
    Bác Sáclơ há hốc mồm, tê mê mãi mới lắp bắp nói được:
    - Còn xác…à thi thể ngài nam tước…
    - Ừ nhỉ - Ông cẩm cũng kêu lên - nạn nhân biến đâu rồi?
    Ông vội tiến đến bên giường và lật tấm khăn trải giường lên.
    Nằm ở bên dưới lần vải trắng ấy là ngài đại tướng nam tước Hôtơrếch, cựu đại sứ của nước Pháp ở Béclin. Trên người ông già phủ tấm áo chòang đại tướng với tấm huân chương danh dự lấp lánh.
    Ngài nam tước nằm nhắm mắt như đang ngủ, vẻ mặt bình thản.
    Bác gia nhân lắp bắp:
    - Có người nào vào đây!
    - Vào bằng lối nào hả bác?
    - Tôi không rõ, nhưng chắc chắn có ai đó đã vào phòng này trong khi tôi ở ngòai phố…Vâng, lúc nãy ở ngay chỗ sàn gác này là một con dao găm nhọn rất mỏng bằng thép…Và trên bàn kia là một chiếc khăn muxoa dính máu…Thế mà bây giờ, chẳng thấy gì nữa… Người ta đã lấy đi hết, rồi sắp xếp lại tất cả.
    - Nhưng ai mới được chứ?
    - Kẻ giết người chứ ai!
    - Nhưng rõ ràng cửa ngõ đều đóng chặt cả cơ mà!
    - Chắc là hắn đã ở lại trong biệt thự.
    - Nếu vậy hắn vẫn còn ở trong nhà vì bác có rời xa vỉa hè đâu.
    Bác Sáclơ suy nghĩ một lát rồi chậm rãi nói:
    - Vâng… đúng thế… tôi chỉ đi quanh quẩn bên cổng song sắt thôi… Tuy nhiên…
    - Bác Sáclơ này, ai là người cuối cùng mà bác trông thấy ở gần ngài nam tước.
    - Cô Angtoanét, cô tùy tùng của đại tướng.
    - Điều gì xảy ra với cô ấy rồi?
    - Theo tôi, giường, nệm, chăn, gối vẫn y nguyên, chắc là tranh thủ lúc vắng xơ Ôguxtơ, cô đã đi ra phố. Tôi cũng chỉ ngờ ngợ thế thôi, vì cô ấy đẹp… lại còn trẻ…
    - Nhưng cô Angtoanét đã ra khỏi biệt thự bằng lối nào?
    - Bằng lối cổng ạ!
    - Nhưng cửa ngõ bác đã tra then gài chốt cả rồi kia mà?
    - Vâng, nhưng mãi sau tôi mới đóng cửa. Chắc cô ấy đã thừa cơ lúc cửa mở.
    - Như vậy án mạng đã xảy ra sau khi cô Angtoanét đi?
    - Đương nhiên thế rồi !
    Người ta sục sạo khắp nhà, từ trong ra ngòai, từ hầm rượu tới những buồng sát mái, song không thấy tăm hơi kẻ giết người. Hắn đã trốn khỏi biệt thự bằng lối nào? Bao giờ? Phải chăng chính hung thủ hoặc tòng phạm của hắn đã quay trở lại hiện trường đúng lúc để thủ tiêu mọi dấu vết có thể buộc tội hắn? Đó là những vấn đề khiến nhà chức trách đau đầu.
    Bảy giờ ông bác sĩ pháp y đến. Tám giờ ông chánh mật thám có mặt. Rồi lần lượt đến các ông chưởng lý và thẩm phán dự thẩm, các thầy cảnh sát, thanh tra, nhà báo rồi đến người cháu của ngài nam tước Hôtơrếch và các người thân trong gia đình.
    Các nhà chức trách khám xét, nghiên cứu tư thế của tử thi theo sự nhớ lại của bác Sáclơ. Rồi sau đó họ chất vấn xơ Ôguxtơ cũng vừa đến. Rốt cuộc họ chẳng phát hiện thêm được điều gì ngòai sự ngạc nhiên của xơ Ôguxtơ về việc cô Angtoanét Brêha mất tích. Xơ Ôguxtơ lấy cô Angtoanét vào làm tùy tùng cho ngài nam tước do tin vào những giấy chứng chỉ rất tốt của cô. Xơ cũng không thể tin rằng cô Angtoanét lại đang tâm bỏ mặc người ốm để đi ra phố một mình trong đêm hôm khuya khoắt.
    Ông thẩm phán dự thẩm nhấn mạnh:
    - Ngay cả trong trường hợp cô Angtoanét có hành động đi ngang về tắt thì muốn gì cô ấy cũng đã phải trở lại đây rồi chứ. Tóm lại chúng ta vẫn trở lại điểm ban đầu: điều gì đã xảy ra với cô ấy rồi?
    - Theo tôi - bác Sáclơ nói - cô Angtoanét đã bị chính thủ phạm bắt cóc rồi!
    Giả thuyết xem ra phù hợp với một số biểu hiện và có thể chấp nhận được. Ông chánh mật thám nói:
    - Bác bảo cô Angtoanét bị bắt cóc ấy à? Ý kiến này của bác cũng có vẻ đúng đấy!
    Bỗng có tiếng phản đối:
    - Sai! Sai bét! Hòan tòan ngược với những sự kiện, với những kết quả điều tra! Tóm lại hòan tòan trái với sự thực hiển nhiên.
    Lời nói sỗ sàng cộc lốc ấy là của thầy chánh thanh tra Ganimar. Mà chỉ có Ganimar mới ăn nói kiểu ấy cho nên không ai ngạc nhiên và cũng chẳng ai để bụng làm gì.
    - À, thầy Ganimar đấy à? - ông chánh mật thám Đuđuy reo lên - Sao lúc nãy tôi không thấy thầy, hả?
    - Báo cáo sếp - thầy thanh tra già đáp - tôi có mặt ở đây đã hơn hai tiếng đồng hồ rồi ạ!
    - Thế ra thầy cũng quân tâm đến những vụ việc ngòai chuyện tấm vé số 514 - xêri 23, ngòai vụ phố Clapêrông, vụ người đàn bà tóc hoe và Arxen Lupanh cơ à?
    - Thưa sếp, đã chắc đâu trong vụ án này lại không có bàn tay của HẮN? Nhưng thôi, ta hãy gác chuyện tấm vé số lại đã. Nên xóay vào vụ này thì hơn.
    Ganimar không thuộc lọai thám tử có hạng mà phương pháp điều tra đã trở thành kinh điển, tên tuổi đã được nêu trong sử sách hình sự. Thầy còn thiếu cái tài hoa của những thám tử lừng danh kiểu Đupanh, Lơ Cốc hoặc Sêlốc Hôm. Nhưng trời lại phú cho thầy một lọat những đặc tính thông thường như khiếu quan sát, sự khôn ngoan, tính kiên trì và cả trực giác nhạy bén nữa. Ngòai ra thầy còn có cái tài là họat động một cách độc lập tuyệt đối. Tóm lại chẳng có cái gì có thể làm thầy lúng túng hoặc ảnh hưởng trừ phi gặp chàng… vâng, trừ phi gặp chàng Arxen Lupanh ma mãnh!
    Nhưng dù sao trong buổi sáng hôm ấy, sự có mặt của thầy cũng đã gây được tiếng vang và cũng đóng góp được nhiều điều đáng kể cho sự điều tra vụ án.
    - Trước hết - Ganimar bắt đầu đặt vấn đề - xin ông Sáclơ xác định hộ tôi điểm này: có đúng tất cả các đồ vật trong phòng bị xê dịch hoặc lật đổ lúc ông trông thấy lần đầu đã được kê lại ngay ngắn đúng vị trí thường ngày khi ông quay trở lại.
    - Đúng ạ.
    - Rõ ràng những đồ vật này chỉ có thể được đặt trở về chỗ cũ của chúng bởi một người đã quen thuộc với vị trí của từng đồ vật,
    Nhận xét của Ganimar đã khiến mọi người sửng sốt.
    - Ông Sáclơ, xin hỏi ông một câu nữa; ông bị một hổi chuông đánh thức. Theo ông, ai đã bấm chuông gọi ông?
    - Ai đã bấm chuông ấy à? Tất nhiên là ngài nam tước, chứ còn ai nữa!
    - Cứ cho là thế. Nhưng ông nam tước bấm chuông vào lúc nào?
    - Sau cuộc vật lộn…lúc hấp hối ạ!
    - Không thể được vì chính ông đã phát hiện ông nam tước nằm bất động ở cách xa nút chuông điện hơn bốn mét cơ mà!
    - Thế thì ông chủ tôi đã bấm chuông trong lúc vật lộn.
    - Cũng không thể được vì ông đã chẳng bảo hồi chuông réo một thôi liền đều đều đến bảy, tám giây, làm gì có chuyện hung thủ để yên cho ông nam tước muốn bấm chuông thế nào thì bấm!
    - Thế thì ngài đã bấm chuông gọi tôi trước lúc đó, ngay lúc bị tấn công!
    - Lại càng không thể được! Ông đã chẳng nói với tôi khỏang thời gian giữa hồi chuông và lúc ông bước vào nơi xảy ra án mạng chỉ vỏn vẹn có hơn ba phút. Giả thiết ông nam tước bấm chuông ngay khi hung thủ sắp hành động, thì tất cả chỉ xảy ra trong khỏang ba phút ngắn ngủi ấy: Ông nam tước vật lộn với hung thủ, hung thủ đâm chết ông nam tước, ông nam tước hấp hối và hung thủ tẩu thóat. Đấy tôi xin nhắc lại: Giả thiết ông Hôtơrếch bấm chuông gọi ông Sáclơ trước lúc thủ phạm hành hung là hòan tòan không đứng vững.
    - Nhưng dù sao cũng phải có người bấm chuông chứ! - Ông thẩm phán dự thẩm nói - Nếu không phải ông nam tước thì là ai?
    - Theo tôi, chính hung thủ đã bấm chuông!
    - Hắn bấm chuông nhằm mục đích gì?
    - Cái đó thì chịu. Nhưng ít ra việc hung thủ bấm chuông cũng chứng tỏ hắn biết rất rõ chuông có liên lạc với buồng của gia nhân. Vả lại, ai có thể biết tường tận chi tiết này hơn là chính người nhà này.
    Vòng những giả thiết ngày càng thít chặt lại. Bằng vài câu mau lẹ, minh bạch và lôgic, Ganimar đã phanh phui vấn đề đã trình bày ý nghĩ của mình một cách mạch lạc khiến ông thẩm phán dự thẩm đã đi đến kết luận một cách hết sức tự nhiên:
    - Tóm lại, thầy nghi Angtoanét Brêha?
    - Tôi không nghi mà tôi buộc tội.
    - Thầy buộc tội Angtoanét là tòng phạm à?
    - Tôi buộc tội ả là kẻ đã giết ông đại tướng nam tước Hôtơrếch.
    - Thầy nói thế nào ấy chứ, vậy bằng chứng đâu?
    - Đây! Tôi đã tìm được nắm tóc này ở trong bàn tay phải của nạn nhân. Những sợi tóc đã bị chính những đầu móng tay bấm lút vào trong da thịt.
    Ganimar giơ nắm tóc ra. Nhìn thấy những sợi tóc vàng chói lọi, óng ánh như kim tuyến, bác Sáclơ thì thào:
    - Đúng là tóc của cô Angtoanét Brêha rồi. Không thể lầm được!
    Ngẫm nghĩ một lát, bác nói tiếp:
    - Mấy lại…còn điều này nữa… con dao mà tôi không thấy lại lần sau ấy mà, đúng là của cô ta. Cô Angtoanét vẫn dùng con dao này để đọc sách.
    Im lặng rất lâu và nặng nề, cứ như án mạng càng thêm rùng rợn khi hung thủ là một người đàn bà. Ông thẩm phán dự thẩm tranh luận:
    - Cứ cho là chính Angtoanét Brêha đã giết ông nam tước, tất nhiên còn phải điều tra nhiều, ta còn giải thích hung thủ đã theo đường nào để ra khỏi nhà sau khi gây án mạng, để trở vào sau khi ông Sáclơ bỏ chạy ra phố và một lần nữa để tẩu thóat trước khi các nhà chức trách đến. Ông Ganimar, ông có ý kiến gì không?
    - Không.
    - Không à? Ông không có ý kiến gì à?
    Ganimar có vẻ lúng túng một lúc. Cuối cùng thầy cũng cố gắng phát biểu:
    - Tất cả những gì tôi có thể nói ra ở đây là: Trong vụ này, phương pháp hành động cũng như hiện tượng mà ta có thể gọi là “tài tẩu thóat” của thủ phạm, y hệt trong vụ vé số 514 - xêri 23. Angtoanét Brêha xuất hiện rồi biến mất khỏi biệt thự cũng bí ẩn như trường hợp Arxen Lupanh đột nhập nhà luật sư Đơtinăng rồi thóat ra cùng với người đàn bà tóc hoe.
    - Ông nói thế nghĩa là thế nào?
    - Nghĩa là tôi không thể không nghĩ tới sự trùng hợp kì lạ của hai vụ này. Angtoanét Brêha được xơ Ôguxtơ lấy vào làm tùy tùng cho ông nam tước ngay trước cái hôm mà ả tóc hoe lọt khỏi tay tôi. Thứ hai là tóc của người đàn bà tóc hoe ấy cũng có màu vàng rực rỡ, có ánh kim giống hệt những sợi tóc này.
    - Thế… theo thầy thì Angtoanét Brêha…
    - Angtoanét Brêha chính là người đàn bà tóc hoe.
    - Có nghĩa Lupanh đã nhúng tay vào cả hai vụ này à?
    - Đúng!
    Ông chánh mật thám khóai chí cười phá lên:
    - Lupanh! Lúc nào cũng Arxen Lupanh. Lupanh ở khắp nơi khắp chốn! Lupanh chõ mũi vào mọi vụ việc!
    - Ôi dào - Ganimar tự ái vặc lại - chỗ nào mà chẳng có HẮN!
    - Hắn ở đâu thì cũng phải có lý do chứ! - Ông Đuđuy nhận xét - mà lý do ở đây xem ra bí ẩn quá! Cái bàn giấy nhiều ngăn kéo không bị phá vỡ. Ví tiền không mất. Vàng vẫn y nguyên ở trên mặt bàn.
    - Vâng! - Ganimar nói - nhưng thưa sếp, còn viên kim cương trứ danh đâu?
    - Viên kim cương nào?
    - Dạ, viên kim cương xanh nổi tiếng đã từng nạm trên vương miệng của hòang gia nước Pháp ấy ạ! Viên đá quý này quận công A…đã tặng Lêônit L…Khi Lêônit qua đời, nam tước Hôtơrếch mua lại để tưởng nhớ cô diễn viên hài kịch xuất sắc mà ông đã thầm yêu trộm nhớ. Đó là một kỷ niệm mà bất kỳ người dân Pari nhiều tuổi nào như tôi không thể quên.
    - Thế là đã rõ! - Ông thẩm phán dự thẩm nói - hiển nhiên là nếu tìm thấy viên kim cương xanh, mọi chuyện sẽ được giải thích. Nhưng tìm đâu cho ra bây giờ?
    - Ở ngón tay ngài nam tước ạ! - Bác Sáclơ đáp - Viên kim cương này luôn nằm ở bàn tay trái của ông chủ tôi.
    - Tôi đã xem bàn tay này rồi - Ganimar vừa nói vừa bước tới bên nạn nhân - chỉ thấy một cái nhẫn vàng bình dị thôi. Các ông có thể kiểm tra lại.
    - Ông thử nhìn trong lòng bàn tay xem! - Bác gia nhân góp ý.
    Ganimar mở những ngón tay co quắp của nạn nhân ra. Mặt nhẫn được quay vào phía lòng bàn tay, và ở chính giữa mặt nhẫn, Ganimar nhìn thấy viên kim cương xanh sáng rực lên.
    - Quái lạ! - Ganimar sửng sốt thốt lên - Thế là thế nào?
    - Hà hà! - Ông Đuđuy cười giễu - thầy hết nghi ngờ Lupanh rồi chứ hả?
    Suy nghĩ một lát, Ganimar lên tiếng giọng đầy ngụ ý:
    - Thưa sếp, chính những lúc khó hiểu như thế này tôi mới càng nghi Arxen Lupanh hơn!

    (to be continued...)


    ------------------------------------------------------------
    (Đáng lẽ phải post từng chương nhưng do 4rum bug nên phải post kiểu cắt nhỏ thế này, mọi người thông cảm nha)

    View more random threads same category:

    "Wherever there is a door, there must be a key to get through..."
    "The power of possibility is infinite..."

    Trickmaster --
    ----------------------------------------------------

  2. Tham gia ngày
    Mar 2008
    Tuổi
    19
    Bài gởi
    518
    Cảm ơn
    2
    Được cảm ơn 43 lần trong 30 bài
    Received 1 thank(s)
    Rep Power
    47



    CHƯƠNG 1: VIÊN KIM CƯƠNG XANH (Tiếp theo)

    Đó là những nhận định đầu tiên của các nhà chức trách trong cái buổi sáng sau cái đêm xảy ra án mạng kì lạ. Những nhận định mơ hồ, rời rạc này không đem lại manh mối gì. Người ta hòan tòan không giải thích được những hành vi ẩn hiện của Angtoanét Brêha cũng như của người đàn bà tóc hoe, vẫn không hình dung nổi con người bí ẩn có mái tóc vàng óng ấy thế nào và ai đã giết nam tước Hôtơrếch nhưng lại không lấy viên kim cương xanh nổi tiếng đã từng nạm trên vương miệng của hòang gia nước Pháp.
    Cuối cùng sự tò mò đến cao độ của dư luận đã làm cho vụ án mạng này nổi bật lên như một tội ác lớn.
    Những người thừa kế của ngài nam tước Hôtơrếch đành lạm dụng sự chú ý đó của công chúng để mưu lợi cho mình. Họ bèn tổ chức ngay tại biệt thự đại lộ Hăngri Máctanh một cuộc trưng bày những đồ đạc sẽ được bán đấu giá Đruô. Rặt những đồ tập tàng không chút giá trị thẩm mỹ nào…nhưng ở chính giữa phòng, trên một kệ phủ nhung đỏ, trong một cái chụp hình bán cầu bằng thủy tinh được hai thầy cảnh sát đứng bảo vệ, viên kim cương xanh trên mặt nhẫn sáng lóng lánh.
    Viên kim cương to đẹp tuyệt vời, có độ ròng không thể so sánh, có ánh biêng biếc khó tả của bầu trời in nơi đáy nước trong, có màu xanh phơn phớt thấp thóang trong cái nõn nà của lụa trắng. Người ta khâm phục. Người ta mê li…Rồi người ta kinh hãi ngó vào căn phòng của nạn nhân, lấm lét liếc nhìn khỏang sàn gác trống trơn do tấm thảm đẫm máu của người chết đã được dọn đi và nhất là người ta nhìn như xóay vào những bức vách tường kiên cố mà hung thủ đã đi xuyên qua! Người ta kiểm tra xem đá hoa lò sưởi có bập bềnh không, đường chỉ mép giường có ẩn tàng một cái lò xo nào nhằm làm quay mặt giường không. Và người ta tưởng tượng đủ kiểu cửa hầm, miệng hố thông ra những cống ngầm, những hầm mộ…
    Việc bán đấu gia viên kim cương xanh được tổ chức ở biệt thự Đruô.
    Phải nói rằng cả Pari đã dồn về đây trong những dịp như thế này, tất cả những kẻ mua và tất cả những người làm ra vẻ có khả năng mua: những nhà buôn chứng khóan, những nghệ sĩ, những phu nhân thuộc mọi giới, hai ngài bộ trưởng, một cô gái có danh tiếng người Ý…Một ông vua lưu vong đã oang oang tố giá viên kim cương xanh lên đến một trăm nghìn phrăng. Với nhà vua, ngài có thể quăng ra số tiền đó dễ như bỡn. Ngài người Ý đánh liều trả một trăm năm mươi nghìn. Một bà hội viên hội nghệ sĩ Pháp nâng giá lên một trăm bảy mươi lăm nghìn.
    Khi viên kim cương xanh được nâng lên tới giá hai trăm nghìn phrăng thì nhiều tay chơi đã ngãng ra. Và khi lên tới hai trăm năm mươi nghìn thì chỉ còn lại hai người: nhà tài chính Hécsman nổi tiếng vua mỏ vàng và bà bá tước Đơ Crôgiông, nhà triệu phú người Mỹ mà bộ sưu tập kim cương và đá quý đã từng lừng danh thế giới.
    - Hai trăm sáu mươi nghìn…hai trăm bảy mươi nghìn…bảy mươi lăm…tám mươi…- người nhân viên vừa xướng giá vừa đưa mắt dò hỏi hai vị đấu thủ - Thưa bà, hai trăm tám mươi nghìn ạ? Có ai trả thêm không nào?
    - Ba trăm nghìn - ông Hécsman khẽ nói.
    Im lặng! Mọi người nhìn chằm chằm vào bà bá tước Đơ Crôgiông đang đứng tì vào lưng một chiếc ghế tựa đặt phía trước. Nữ bá tước tuy tươi cười nhưng sắc mặt nhợt nhạt của bà đã biểu lộ sự xúc động ở trong lòng. Thực tế bà bá tước cũng như những người có mặt trong phòng đấu giá bữa ấy đều thừa hiểu kết cục tất yếu hầu như định mệnh của cuộc quyết đấu này sẽ nghiêng vê phía nhà tài chính, chủ một tài sản hơn nửa tỷ phrăng đủ để thỏa mãn những ham muốn thất thường nhất! Tuy nhiên bà Đơ Crôgiông vẫn tố:
    - Ba trăm linh năm nghìn!
    Lại im lặng. Mọi người quay cả về phía ông vua mỏ vàng chờ đợi. Sự nâng giá lần này chắc chắn sẽ diễn ra mãnh liệt, tàn bạo và quyết định.
    Nhưng điều đó lại không diễn ra! Nhà tài chính Hécsman vẫn thản nhiên, mắt dán vào một mẩu giấy cầm ở tay phải. Còn tay trái, ông nắm cái phong bì vừa bóc.
    - Ba trăm linh năm nghìn! - Nhân viên bán đấu giá nhắc lại - Lần thứ nhất?... Lần thứ hai?... Thưa quý vị, hãy còn kịp đấy? Không ai trả thêm à? Tôi xin nhắc lại: lần thứ nhất?... lần thứ hai?...
    Ông Hécsman vẫn lặng yên. Giây phút im lặng cuối cùng rồi tiếng búa đập xuống! Ông Hécsman giật mình, hô to:
    - Bốn trăm nghìn phrăng!
    - Chậm mất rồi! Không thể khiếu nại được nữa!
    Người ta xúm lại quanh nhà tài chính. - Có chuyện gì thế? Tại sao ông không nói sớm hơn một chút?
    Ông vua mỏ vàng cả cười.
    - Có điều gì xảy ra ấy à? Tôi cũng chẳng biết nữa? Chỉ ngãng đi có một tí…
    - Thật vậy sao?
    - Vâng. Người ta vừa trao cho tôi một bức thư…
    - Bức thư ấy đã khiến ông…
    - Khiến tôi lúng túng! Đúng thế đấy! Ít ra là lúng túng mất mấy phút!
    Ông chánh thanh tra Ganimar có mặt trong phòng đấu giá. Thầy đã chứng kiến cuộc bán đấu giá viên kim cương xanh ngay từ đầu. Ganimar lại gần một nhân viên phục vụ:
    - Có phải anh đã đưa bức thư cho ông Hécsman không?
    - Vâng.
    - Bức thư ấy của ai?
    - Dạ, của một bà.
    - Bà ta đâu rồi?
    - Ông hỏi bà ta ấy à? Dạ, cái bà mang tấm khăn quàng dài kia kìa!... đấy!
    - Bà đang đi ra cửa ấy, phải không?
    - Vâng.
    Ganimar chạy ù ra cửa và nhìn thấy người đàn bà đang đi xuống cầu thang. Thầy lao theo. Một đám đông bỗng dưng ở đâu kéo đến đứng ùn ở cổng chính, cản chân thầy. Khi Ganimar lách ra được tới ngòai phố thì thầy đã mất hút người đàn bà chòang tấm khán quàng dài.
    Thầy Ganimar vội quay vào phòng, lại gần ông Hécsman, tự giới thiệu và hỏi ông về bức thư. Nhà tài chính trao bức thư cho Ganimar. Bức thư vẻn vẹn có hai câu được thảo vội bằng bút chì, nét chữ lạ lẫm:
    “ Viên kim cương xanh đem lại tai họa đấy. Hãy nhớ tới vụ nam tước Hôtơrếch”
    Những vụ bất hạnh do viên kim cương xanh chưa phải đã chấm dứt. Sau vụ giết ngài nam tước Hôtơrếch và những sự cố xảy ra ở biệt thự Đruô, sáu tháng sau công chúng lại bàn tán ầm ĩ về nó. Thật vậy, mùa hè năm sau, bà bá tước Đơ Crôgiông bị lấy cắp mất viên kim cương xanh mà bà đã bỏ bao công của mới giành được.
    Tôi xin mạo muội hé đôi chút ánh sáng và lược tóm câu chuyện kỳ lạ này với những diễn biến sôi động bi thảm khiến chúng ta say mê.
    Buổi tối ngày 10 tháng tám, khách khứa của ông bà bá tước Đơ Crôgiông tề tựu cả trong phòng khách tráng lệ của tòa lâu đài bên sông Xom. Họ chơi nhạc. Bà bá tước ngồi vào trước cây đàn pianô, đặt lên mặt bàn con kê liền bên những đồ nữ trang của bà, trong đó có chiếc nhẫn của nam tước Hôtơrếch.
    Khỏang một giờ sau, ông bá tước rút lui, tiếp đó lần lượt hai người anh họ của bá tước, ông bà Angđen rồi đến bà Đơ Rêan, bạn thân của nữa bá tước. Cuối cùng còn lại bà chủ nhà với hai vợ chồng ông lãnh sự Áo Blaikhen.
    Họ trò chuyện với nhau, rồi nữ bá tước tắt ngọn đèn lớn đặt trên bàn tiếp khách. Cũng đúng lúc ấy ông Blaikhen tắt phụt hai ngọn nến ở đàn pianô. Trong phòng bỗng tối om một lát. Mọi người hơi hốt hỏang, sau đó ông lãnh sự châm được một cây nến và cả ba người ai về phòng nấy. Nhưng vừa về tới phòng mình, chợt nhớ tới những đồ nữ trang, bà bá tước bèn sai cô hầu phòng đi lấy. Cô gái mang về đặt cả lên mặt lò sưởi. Bà chủ cũng không xem xét lại. Sớm hôm sau, bà Đơ Crôgiông mới nhận thấy mất một chiếc nhẫn: chiếc nhẫn có viên kim cương xanh.
    Bà liền báo cho ông bá tước biết. Hai ông bà bá tước khẳng định ngay: cô hầu phòng không dính dáng gì đến chuyện này, thủ phạm chỉ có thể là ông Blaikhen.
    Ông bá tước liền đi báo cảnh sát thành phố Amiêng. Nhà chức trách lập tức mở cuộc điều tra, kín đáo tổ chức theo dõi một cách chặt chẽ sao cho ông lãnh sự Áo không thể đem bán hoặc tẩu tán chiếc nhẫn.
    Cảnh sát canh gác ngày đêm quanh lâu đài.
    Hai tuần lễ trôi qua không xảy ra chuyện gì. Ông Blaikhen xin phép ra về. Hôm ấy nhà chức trách nhận được một lá đơn khiếu nại ông lãnh sự Áo. Cảnh sát được lệnh chính thức can thiệp, khám xét hành lí của ông Blaikhen. Trong một cái túi mà chìa khóa ông lãnh sự giữ, người ta tìm thấy một cái lọ đựng bột xà phòng chải răng, trong lọ lẫn bột xà phòng là chiếc nhẫn kim cương xanh.
    Bà Blaikhen ngất xỉu đi. Ông chồng bà lập tức bị tống giam.
    Nguời ta nhớ lại cách biện bạch của người bị buộc tội: ông lãnh sự chỉ giải thích sỡ dĩ cái nhẫn nằm ở trong hành lí của ông là do sự trả thù của ông Đơ Crôgiông: “Ông bá tước là người thô bạo đã làm vợ khổ sở nhiều. Tôi đã có dịp chuyện trò lâu với nữ bá tước và hết sức khuyên bà nên ly dị. Biết được chuyện này, ông bá tước liền trả thù bằng cách lấy trộm chiếc nhẫn của vợ đem bỏ vào đồ dùng rửa mặt của tôi”. Ông bá tước và bà bá tước vẫn một mực ra sức khiếu nại. Giữa những lời giải thích của ông bà Đơ Crôgiông và của ông lãnh sự, công chúng không biết ngả về bên nào, vì cả hai xem ra đều có thể xảy ra, đều có khả năng đúng cả. Không thêm một sự kiện mới nào làm cán cân công lí nghiêng hẳn về một bên. Suốt một tháng trời bàn ra tán vào, rồi ức đóan, rồi dò xét nhưng cũng không đem lại một yếu tố khẳng định nào cả.
    Bực mình vì tất cả những chuyện ầm ĩ ấy, bất lực trong việc đưa ra một bằng chứng tội lỗi hiển nhiên đặng xác minh lời buộc tội của họ, ông bà Đơ Crôgiông yêu cầu sở mật thám Pari phái đến một nhân viên có khả năng gỡ được mối bòng bong này. Người ta cử Ganimar đến.
    Trong bốn ngày liền, ông chánh thanh tra già lục lọi, ngồi lê đôi mách, đi dạo trong công viên, trao đổi chuyện trò với cô hầu phòng, anh lái xe, các bác làm vườn và với những nhân viên các phòng bưu điện lân cận, vào thăm các phòng trong lâu đài dành cho vợ chồng ông Blaikhen, hai anh em ông Angđen và bà Đơ Rêan. Rồi một sớm, Ganimar đi mất không một lời từ biệt chủ nhân.
    Một tuần lễ sau, ông bà bá tước Đơ Crôgiông bỗng nhận được một bức điện báo, nội dung thế này:
    NGÀY MAI THỨ SÁU, NĂM GIỜ CHIỀU, MỜI ÔNG BÀ ĐẾN PHÒNG TRÀ NHẬT BẢN, PHỐ BOAXY ĐANGGLA
    GANIMAR
    (to be continued....)
    thay đổi nội dung bởi: trickmaster; 14-08-2008 lúc 11:57 PM
     

  3. Tham gia ngày
    Mar 2008
    Tuổi
    19
    Bài gởi
    518
    Cảm ơn
    2
    Được cảm ơn 43 lần trong 30 bài
    Received 1 thank(s)
    Rep Power
    47



    CHƯƠNG 1: VIÊN KIM CƯƠNG XANH (Tiếp theo)

    Đúng năm giờ chiều ngày thứ sáu, ôtô của ông bà Đơ Crôgiông đỗ trước số nhà 9 phố Boaxy Đănggla. Ông thanh tra già không giải thích nửa lời, dẫn ngay họ lên lầu một của phòng trà Nhật Bản.
    Ông bà Đơ Crôgiông thấy trong một phòng có hai người lạ. Ganimar liền giới thiệu:
    - Ông Giécboa, giáo sư tóan trường trung học Vécxay, người đã từng bị Arxen Lupanh ăn cắp cái bàn trong đó có tấm vé số 514 - xêri 23, chắc ông bà có nhớ. Ông Lêôngnơ Hôtơrếch, cháu và người thừa kế duy nhất của cố nam tước Hôtơrếch.
    Bốn người được Ganimar mời ngồi. Vài phút sau, một người thứ năm bước vào phòng. Đó là ông chánh mật thám Đuđuy.
    Ông Đuđuy có vẻ cấm cẩu lắm. Ông chào mọi người rồi nói:
    - Thế nào, thầy Ganimar, có chuyện gì thế hả? Ở sở Cảnh sát người ta đệ trình lên tôi thông báo điện thọai của thầy. Nghiêm trọng lắm không?
    - Báo cáo sếp, rất nghiêm trọng ạ! Không đến một giờ nữa, mọi chuyện rắc rối sẽ được cởi nút tại đây. Đó là lý do cuộc tập họp này. Theo tôi, không thể vắng mặt sếp.
    - Và cũng không thể thiếu Phôlăngphăng và Điơgi đang loanh quanh ngòai cửa kia?
    - Thưa sếp, đúng thế ạ!
    - Thầy định bắt giữ ai mà bày binh bố trận ghê thế? Nào, nói đi Ganimar, tôi nghe đây!
    Ganimar lưỡng lự mấy giây rồi phát biểu, cố ý làm mọi người phải kinh ngạc:
    - Trước hết tôi xin tuyên bố khẳng định ông Blaikhen không dính dáng gì đến vụ lấy cắp cái nhẫn kim cương xanh.
    - Chà chà! - Ông Đuđuy nói - sự khẳng định của thầy giản đơn và nghiêm trọng qua đấy!
    - Xin lỗi - Ông bá tước nói - chẳng lẽ bao nhiêu vất vả mà ông chỉ phát hiện được có vậy thôi sao?
    - Thưa ông bá tước, không ạ! Ngay sau hôm xảy ra vụ mất cắp, tình cờ một chuyến dạo chơi bằng ôtô đã đưa ba vị khách quý của ông tới thị trấn Crêxi. Trong khi hai vị đi thăm chiến trường nổi tiếng thì vị thứ ba vội tạt vào phòng bưu điện và gửi đi một bưu phẩm nhỏ “đáng giá một trăm phrăng”.
    - Thưa ông thanh tra - Ông Đơ Crôgiông lắc đầu nói - như vậy thì có gì là lạ cơ chứ?
    - Tôi tin ông sẽ có ý kiến ngược lại nếu ông biết được rằng người gửi đáng nhẽ phải ghi tên thật của mình để mạo danh là Rútxô và người nhận, một ông Bơlu nào đó ở Pari, ngay tối hôm nhận được bưu phẩm đã dọn nhà đi nơi khác. Còn nội dung bưu phẩm, thưa ông bá tước, là cái nhẫn mặt kim cương xanh.
    - Phải chăng người gửi “bưu phẩm” là một trong hai ông anh họ Angđen của tôi? - Ông bá tước hỏi.
    - Thưa ông hòan tòan không phải.
    - Vậy là… bà Đơ Rêan?
    - Đúng!
    Bà bá tước sửng sốt kêu lên:
    - Ông buộc tội bà bạn Đơ Rêan của tôi à?
    - Xin bà cho hỏi - Ganimar nói - bà Đơ Rêan có dự buổi bán đấu giá viên kim cương xanh không?
    - Có, nhưng hai chúng tôi không ở gần nhau.
    - Bà Đơ Rêan có xui bà mua cái nhẫn không?
    Nữ bá tước Đơ Crôgiông cố nhớ lại:
    - Phải… đúng… đúng bà Đơ rêan là người đầu tiên nói với tôi về viên kim cương xanh.
    - Thưa bà, tôi xin ghi nhớ lời của bà. Vấn đề đặt ra là chính bà Đơ Rêan đã đề cập tới viên kim cương xanh đầu tiên và đã xui bà mua nó.
    - Tuy nhiên… bà bạn của tôi không thể…
    - Xin lỗi! Xin lỗi! Bà bạn Đơ Rêan chỉ là một người bạn tình cờ chứ không phải thân thiết như báo chí đã đăng mà ta có thể không đặt vấn đề nghi ngờ. Bà mới quen biết bà ta từ mùa đông vừa rồi. Vả lại, tôi có thể chứng minh tất cả những gì bà ấy kể về quá khứ, về những mối quan hệ riêng tư hòan tòan là giả dối, rằng trước khi có sự quen biết giữa bà và bà ấy thì không có ai tên là Blansơ Đơ Rêan và hiện giờ cũng chẳng có cái con người mang tên ấy.
    - Thưa ông, rồi sao nữa ạ?
    - Rồi… sao… nữa ấy à? - Ganimar gật gù nói.
    - Vâng, tất cả câu chuyện này kỳ lạ thật, nhưng nó ăn nhập gì với trường hợp của chúng ta? Nếu như bà Đơ Rêan lấy cái nhẫn, điều này hòan tòan không có chứng cớ, thì tại sao bà ấy lại đem giúi vào trong bột xà phòng chải răng của ông Blaikhen làm gì? Mà cũng kỳ quái thật, đã mất công lấy được viên kim cương xanh thì giữ lấy chứ lại! Đấy, ông thử giải đáp xem nào?
    - Tôi thì tôi chịu! Phải chờ bà Đơ Rêan trả lời.
    - Ơ! Như vậy là vẫn có bà Đơ Rêan à ?
    - Vâng, có… mà là không có! Đại để thế này: cách đây ba bốn hôm, tôi đọc thấy ở đầu mục danh sách những khách lạ đăng trên một tờ báo hằng ngày ở Tơruvin: “Khách sạn Bôrivagiơ: Bà Đơ Rêan v.v…”. Các vị hiểu chứ, ngay chiều tối hôm ấy, tôi đã có mặt ở Tơruvin và chất vấn ông chủ khách sạn Bôrivagiơ. Qua dấu hiệu nhận dạng và một số dấu hiệu khác mà tôi đã thu nhập được thì bà Đơ Rêan này đúng là người tôi đang tìm. Nhưng bà ta đã rời khách sạn và để lại địa chỉ ở số nhà 3 phố Côlidê - Pari. Hôm kia tôi tìm đến địa chỉ này và chỉ biết có một bà tên là Rêan không thôi chứ chẳng có “Đờ” có “Điếc” gì cả. Bà Rêan ở lầu hai, làm nghề môi giới kim cương, hay đi vắng luôn. Bà ta vừa mới đi về tối hôm trước. Hôm qua dưới một tên giả, tôi đến gõ cửa nhà bà ta, tự giới thiệu là một người trung gian muốn mách giùm bà với mấy khách hàng cần mua đá quý. Trong cái ápphe đầu tiên này, chúng tôi hẹn gặp nhau ở đây.
    - Sao? Ông hẹn gặp bà ta ở phòng trà Nhật Bản này à?
    - Vâng, năm giờ rưỡi chiều hôm nay.
    - Ông chắc không?
    - Có chắc đúng là bà Đơ Rêan, khách quý của lâu đài Đơ Crôgiông bên sông Xom không ấy à? Tôi có bằng chứng không cãi được. Nhưng… kìa… tín hiệu của Phôlăngphăng!
    Một hồi còi rúc lên. Ganimar đứng bật dậy.
    - Không nên để mất thời giờ, ông bà Đơ Crôgiông, mời ông bà tạm lánh sang phòng bên. Ông nữa, ông Lêôngxơ Hôtơrếch và cả ông Giécboa nữa, xin mời ông… Tôi sẽ để cửa ngỏ. Khi nghe tín hiệu của tôi, mời tất cả quý vị trở lại đây ngay cho. Sếp, xin sếp cứ ngồi yên!
    - Nhỡ có ai khác đến thì sao? - Ông Đuđuy nhận xét.
    - Không đâu ạ, phòng trà này mới, ông chủ là một người bạn của tôi. Ông ấy sẽ hkông để bất cứ ai lên đây ngòai người đàn bà tóc hoe.
    - Người đàn bà tóc hoe? Thầy bảo sao hả?
    - Thưa sếp, chính người đàn bà tóc hoe, tòng phạm và “bồ bịch” của Arxen Lupanh, chính người đàn bà tóc hoe bí ẩn mà tôi có những chứng cứ chắc chắn, mà tôi muốn rằng trước mặt sếp tập hợp những lời chứng của tất cả những người bị lấy cắp.
    Ganimar nghiêng đầu ra cửa sổ.
    - Ả đang đi tới… Ả bước vào trong nhà… Phôlăngphăng và Điơgi đã đứng chặn cửa. Hết đường tẩu thóat rồi. Thưa sếp, người đàn bà tóc hoe đã rơi vào tay chúng ta!
    Vừa lúc một người đàn bà dừng chân ở ngưỡng cửa: người cao, gầy, nước da tái xanh, tóc vàng rực rỡ!
    Ganimar xúc động đến nghẹt thở. Thầy lặng người đi mà không thốt lên được lời nào. Ả đứng kia, ngay trước mặt thầy, tùy thầy xử lý. Chà! Thầy đã trả được thù, đã thắng Arxen Lupanh một keo hết sức kỳ cục! Tuy nhiên, thầy có cảm giác trận thắng này dễ dàng quá. Thầy tự hỏi liệu người đàn bà tóc hoe kia có lọt khỏi tay thầy như lần nào nhờ phép lạ của Lupanh không?
    Không, người đàn bà vẫn đứng chờ, ngạc nhiên vì sự yên lặng của thầy. Bà nhìn quanh, không giấu được vẻ lo lắng.
    - Ả sắp đi, sắp biến mất đây này! - Ganimar nghĩ thầm.
    Bất thình lình Ganimar đi nhanh ra, đứng ngáng giữa người đàn bà và cửa ra vào. Bà ngập ngừng quay lại, toan đi ra cửa.
    - Không! Không được! - Thầy Ganimar nói - tại sao bà lại đi ra thế?
    - Nhưng thưa ông, tôi không sao hiểu nổi thái độ kỳ cục của ông. Mong ông để cho tôi…
    - Thưa bà, bà không có lý do gì để rời khỏi đây cả. Ngược lại, tốt hơn hết là mời bà ở lại!
    - Nhưng…
    - Không nhưng gì cả! Bà không được ra!
    Người đàn bà tái mét mặt, quỵ xuống một cái ghế và lắp bắp nói:
    - Ông muốn gì vậy?...
    Ganimar đắc thắng. Thầy đã tóm được người đàn bà tóc hoe. Thầy vững tin ở mình, nói rành rọt:
    - Như đã có dịp thưa chuyện với bà, tôi xin giới thiệu ông bạn đây là người muốn mua những đồ nữ trang…nhất là kim cương. Bà có tìm hộ cho viên kim cương ấy không?
    - Không… không… tôi không biết… tôi không nhớ gì cả!
    - Có đấy… Bà nghĩ lại xem. Một chỗ quen biết của bà phải đưa lại cho bà một viên kim cương màu, “đại để là một viên kim cương màu xanh”, tôi vừa cười vừa nói thì chính bà đã cướp lời: “May quá, có lẽ tôi sẽ có món hàng ông cần!”. Nào, bà đã nhớ ra chưa?
    Người đàn bà im lặng. Chiếc túi lưới tuột khỏi tay bà rơi bịch xuống sàn gác. Bà vội nhặt lên và ôm chặt vào lòng. Những ngón tay bà run run.
    - Bà Rêan - Ganimar nói - tôi thấy bà có vẻ không tin ở chúng tôi. Đây, tôi sẽ đưa bà xem những cái này.
    Ganimar rút trong ví một tờ giấy gấp đôi, mở ra rồi chìa cho bà Rêan xem một dúm tóc:
    - Trước hết, đây là mấy sợi tóc của Angtoanét Brêha do ông nam tước bứt khi vật lộn với hung thủ mà tôi lấy được trong bàn tay của nạn nhân. Tôi đã gặp cô Xugian Giécboa. Cô đã xác nhận đây là màu tóc người đàn bà tóc hoe, cùng màu… hay nói chính xác hơn… đúng màu tóc của bà, thưa bà Rêan.
    Bà Rêan ngây người nhìn Ganimar, không hiểu thầy định nói gì. Ganimar nói tiếp:
    - Và đây, hai lọ nước hoa không nhãn hiệu và đã hết nhưng mùi thơm vẫn còn đọng lại đủ để cô Xugian Giécboa, ngay sáng nay thôi, nhận ra hương thơm của người đàn bà tóc hoe, bạn đồng hành của cô suốt hai tuần lễ. Một lọ lấy ở buồng của bà Đơ Rêan tại lâu đài Đơ Crôgiông, còn lọ kia là ở chính phòng trọ của bà tại khách sạn Bôrivagiơ.
    - Ông bảo sao?... Người đàn bà tóc hoe… lâu đài Đơ Crôgiông…
    Ganimar lặng lẽ đặt lên bàn bốn tờ giấy.
    - Cuối cùng - Ganimar nói - đây là bốn tờ giấy, một tờ là mẫu chữ viết của Angtoanét Brêha, một tờ là bức thư của người đàn bà viết cho ông bá tước Hécsman trong buổi bán đấu giá viên kim cương xanh, một tờ nữa của bà Đơ Rêan trong thời gian ở lâu đài Đơ Crôgiông, còn tờ thứ tư… thưa bà, chính là của bà…đó là tên và địa chỉ của bà do chính tay bà viết cho người gác cổng khách sạn Bôrivagiơ ở Tơruvin. Bây giờ tôi mời bà so sánh bốn nét chữ này. Chúng giống hệt nhau.
    - Nhưng, ông điên mất rồi, thưa ông! Thế nghĩa là thế nào ạ?
    - Thưa bà - Ganimar hùng hổ nói - thế có nghĩa là người đàn bà tóc hoe, bạn và tòng phạm của Arxen Lupanh không phải ai khác mà chính là bà!
    Thầy Ganimar lao sang phòng bên cạnh, đẩy vai ông Giécboa, rồi ông lôi đến trước mặt bà Rêan.
    - Ông Giécboa, ông có nhận ra người đã bắt cóc con gái ông mà ông đã gặp ở nhà luật sư Đơtinăng không?
    - Không!
    Ai cũng thấy như mình bị chóang. Ganimar lảo đảo:
    - Không à? Không thể như thế được! Nào, ông giáo, ông nhớ kỹ lại xem nào!
    - Tôi nhớ rõ lắm. Bà đây cũng tóc vàng như người đàn bà tóc hoe, nước da cũng tái nhợt… nhưng không giống bà kia chút nào!
    - Không thể tin được… làm gì có chuyện lầm lẫn như vậy! Ông nam tước Lêôngxơ Hôtơrếch, ông nhận ra Angtoanét Brêha chứ?
    - Tôi đã gặp Angtoanét Brêha ở nhà chú tôi, song đây không phải là cô ta…
    - Và bà đây cũng không phải là bà Đơ Rêan - Bá tước Đơ Crôgiông xác định.
    Đúng là một đòn chí mạng. Ganimar chóang váng, mặt cúi gầm, mắt lấm lét, không thốt lên được lời nào nữa. Mọi ý đồ của thầy tan ra mây khói.
    Ông Đuđuy đứng dậy, nói:
    - Thưa bà Rêan, xin bà thứ lỗi cho chúng tôi và quên đi chuyện lầm lẫn đáng tiếc này. Tuy nhiên tôi vẫn không hiểu tại sao từ khi bước vào đây, bà lại có vẻ lúng túng đến lạ lùng.
    - Lạy chúa! Tôi sợ quá, thưa ông. Trong túi lưới này có hơn trăm nghìn phrăng nữ trang… mà thái độ của ông bạn ông lại khả nghi quá.
    - Nhưng sao bà hay vắng nhà luôn thế?
    - Dạ, cái nghề nghiệp của tôi bắt phải vậy, thưa ông.
    Thấy không có gì đáng nói nữa, ông Đuđuy quay lại bảo cấp dưới:
    - Thầy Ganimar này, công việc điều tra của thầy tiến hành hời hợt quá. Hơn nữa vừa rồi thầy lại xử sự rất không phải với bà Rêan. Ngày mai, thầy lên sở gặp tôi.
    Cuộc gặp gỡ kết thúc. Ông chánh mật thám toan ra về thì lại xảy ra một sự việc hết sức kinh ngạc. Bà Rêan tới gần ông thanh tra già và hỏi:
    - Xin lỗi, hình như ông tên là Ganimar?
    - Vâng.
    - Nếu vậy bức thư này là gửi cho ông. Tôi vừa nhận được sáng nay, ngòai bì có đề: “Nhờ bà Rêan chuyển giúp cho ông Giuxtanh Ganimar”. Tôi nghĩ rằng đây là một trò đùa vì quả thực tôi không được biết ông dưới cái tên ấy. Nhưng chắc người gửi bức thư này có biết đến cuộc gặp gỡ của chúng ta.
    Bằng linh cảm đặc biệt, Giuxtanh Ganimar những muốn giằng lấy lá thư và xé tan nó ra từng mảnh. Nhưng trước mặt quan thầy, Ganimar không dám. Thầy dằn lòng bóc bì thư rồi lúng búng đọc. Nội dung thư như sau:
    “ Ngày xửa ngày xưa, có một người đàn bà tóc hoe, một Arxen Lupanh và một Ganimar. Lão Ganimar độc ác định làm hại người đàn bà tóc hoe nhưng chàng Lupanh tốt bụng lại không muốn có chuyện ấy. Do đó, chàng Lupanh tốt bụng đã quyết định đưa người đàn bà tóc hoe đến làm bạn với nữ bá tước Đơ Crôgiông dưới cái tên là Đơ Rêan. Cái tên này gần giống như một người đàn bà lương thiện làm nghề môi giới nữ trang, nước da cũng tái, tóc cũng vàng. Và chàng Lupanh tự nhủ: “Nếu một khi lão Ganimar độc ác muốn theo dõi người đàn bà tóc hoe thì ta phải đánh lạc hướng lão, làm cho lão tưởng người đàn bà lương thiện kia là con mồi mà lão đang săn”. Sự lo xa khôn ngoan kia đã đem lại kết quả. Một dòng thông báo nhỏ được đăng trên nhật báo mà lão Ganimar thường đọc. Một lọ nước hoa người đàn bà tóc hoe thật cố ý để quên ở khách sạn Bôrivagiơ, tên và địa chỉ bà Rêan cũng do chính người đàn bà tóc hoe thật viết vào sổ lưu của khách sạn… và thế là bẫy cò ke đã đặt xong! Được đấy chứ hả, ông bạn Ganimar? Tôi muốn kể đầu đuôi câu chuyện cho ông nghe vì biết rằng ông vốn có tính hài hước, thích vui cười lắm. Thực ra câu chuyện cũng buồn cười đấy chứ. Về phần tôi, tôi đã cười đến vỡ bụng!
    Ông bạn thân mến, xin cảm ơn ông và làm ơn cho tôi gửi lời thăm hỏi tới ngài Đuđuy”
    “Arxen Lupanh”
    Ganimar không còn bụng dạ nào để cười nữa. Thầy rên rỉ:
    - Đúng là hắn biết tuốt. Hắn biết những điều mà tôi không hề hé răng nói với ai. Thưa sếp, làm sao hắn biết được tôi mời sếp đến đây? Làm sao hắn biết được việc tôi phát hiện cái lọ nước hoa thứ nhất? Làm sao hắn biết được…
    Ganimar bị thất bại thảm hại. Thầy giậm chân, vò đầu, bứt tai.
    Ông Đuđuy cũng thấy thương hại cho thầy, bèn an ủi:
    - Thôi, thầy Ganimar, đừng buồn bực nữa. Thua keo này, ta bày keo khác, lo gì!
    Nói đọan, ông chánh mật thám cùng bà Rêan ra về.
    Đến hai mươi phút, Ganimar cứ đọc đi đọc lại mãi bức thư của Arxen Lupanh. Trong một góc phòng, hai vợ chồng bá tước Đơ Crôgiông, nam tước Lêôngxơ Hôtơrếch cùng ông giáo Giécboa chuyện trò rôm rả. Cuối cùng ông bá tước bước lại gần ông thanh tra và nói:
    - Thưa ông Ganimar, như vậy tất cả những chuyện vừa qua không đem lại kết quả gì hơn.
    - Xin lỗi, sự điều tra của tôi đã chứng minh được người đàn bà tóc hoe là tay chân của Arxen Lupanh và là nhân vật chính trong những chuyện rắc rối này. Như vậy, chúng ta cũng đã tiến được một bước khổng lồ rồi đấy chứ!
    - Nhưng không đi đến đâu cả, thưa ông! Vấn đề vẫn còn bí ẩn lắm. Người đàn bà tóc hoe hạ sát ông nam tước mục đích để lấy cắp viên kim cương xanh nhưng rút cuộc lại không lấy… và khi lấy được rồi lại quăng cho người khác hưởng?
    - Tôi chịu bó tay rồi, thưa ông.
    - Hẳn là thế. Nhưng có lẽ có một người có khả năng…
    - Ông định nói gì?
    Ông bá tước còn đang ngập ngừng thì bà vợ đã lên tiếng một cách rành rọt:
    - Theo tôi, sau ông chỉ có một người duy nhất có khả năng xỏ mũi và hạ được Lupanh: đó là ông Héclốc Sôm. Chúng tôi định cầu cứu ông ấy. Liệu như vậy có phiền ông không, ông Ganimar?
    Ganimar bối rối đáp:
    - Không ạ… nhưng tôi… tôi không rõ là…
    - Thưa ông Ganimar, tất cả những điều bí ẩn ấy làm tôi tức tối lắm. Tôi muốn nhìn cho tỏ. Ông Giécboa và ông Hôtơrếch cũng nhất trí với tôi như thế. Chúng tôi đồng tình liên lạc với nhà thám tử lừng danh người Anh.
    - Thưa bà, bà làm thế là đúng - Ông thanh tra thành thực nói - Ganimar già nua này không đủ sức chống chọi với Arxen Lupanh. Héclốc Sôm có thể thành công chăng? Tôi mong như vậy, vì tôi cũng rất mến tay thám tử kỳ tài này. Tuy nhiên… tôi thấy cũng mong manh lắm!
    - Héclốc Sôm ít có khả năng chiến thắng ạ?
    - Theo tôi thì như thế. Tôi xem cuộc đấu tay đôi giữa Héclốc Sôm và Arxen Lupanh là một việc đã rồi. Anh chàng người Anh sẽ bị hạ thôi.
    - Dù thế nào đi nữa, liệu có thể trông cậy vào ông được không?
    - Hòan tòan được, thưa bà. Lúc nào tôi cũng sẵn sàng hợp tác với ông ấy.
    - Ông có biết địa chỉ của ông Héclốc Sôm không?
    - Có, 219 phố Parkơ, Luân Đôn.
    Ngay tối hôm ấy, ông bà Đơ Crôgiông rút đơn khiếu nại ông lãnh sự Áo Blaikhen, đồng thời thảo chung một bức thư gửi ông Héclốc Sôm…
    "Wherever there is a door, there must be a key to get through..."
    "The power of possibility is infinite..."

    Trickmaster --
    ----------------------------------------------------

  4. Tham gia ngày
    Aug 2008
    Bài gởi
    775
    Cảm ơn
    5
    Được cảm ơn 15 lần trong 13 bài
    Rep Power
    42



    Truyện nài hay đấy. Nhưng mờ ông tác giả bôi xấu hình ảnh Sherlock Holmes và Watson quá. Tui cảm thấy Maurice Le Blance đã quá khoa trương cuộc đấu trí giữa Holmes và Lupin khiến cho câu chuyện giảm đi tính hấp dẫn của nó. Dù sao tui vẫn thích Kid hơn Arsene Lupin.
     

  5. Tham gia ngày
    Aug 2008
    Bài gởi
    3
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài
    Rep Power
    0



    truy65 này tui đọc rùi, còn có truyện gì về ãen lupanh nữa thì post lên tui xem với, tui cũng hâm mộ nhưngf không có điều kiện tìm được!
     

  6. Tham gia ngày
    Jan 2009
    Bài gởi
    6
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài
    Rep Power
    0



    uh, phải rùi, truyện hay cực, a post típ đi ^^
     

  7. Tham gia ngày
    Mar 2008
    Tuổi
    19
    Bài gởi
    518
    Cảm ơn
    2
    Được cảm ơn 43 lần trong 30 bài
    Received 1 thank(s)
    Rep Power
    47



    CHƯƠNG 2: HÉCLỐC SÔM RA TAY



    - Thưa các ông dùng gì ạ? Người hầu bàn hỏi.
    - Món gì cũng được – Arxen Lupanh hờ hững đáp - Nhưng không rượu, không thịt gì cả.
    Người hầu bàn quay đi, vẻ coi thường.
    Tôi lắc đầu kêu lên:
    - Thế nào, anh vẫn ăn chay à?
    - Ừ, dạo này tôi càng tích cực hơn – Lupanh đáp.
    - Này, do khẩu vị? do thói quen hay do tín ngưỡng đấy?
    - À, do vệ sinh thôi, anh ạ.
    - Thế không bao giờ “phá giới” à?
    - Ồ, có chứ…Khi đi ra ngoài thì cũng phải … Không thì lập dị chết !
    Chúng tôi ăn buổi chiều tại một tiệm ăn nhỏ gần nhà ga Bắc. Arxen Lupanh triệu tập tôi đến đây. Chàng thích vậy. Thỉnh thỏang, chàng lại gọi dây nói hẹn hò tôi ở một xó xỉnh nào đó của Pari. Lúc nào chàng cũng tỏ ra cao hứng, vui sống, giản dị và hiền hậu, và luôn làm cho tôi bất ngờ với một màu giai thọai, một kỉ niệm với một câu chuyện phiêu lưu mà tôi không biết.
    Chiều hôm ấy, tôi thấy chàng có vẻ hồ hởi hơn mọi ngày. Chàng cười, nói hăng say khác thường với một giọng mai mỉa tinh tế riêng của chàng, một giọng mia mỉa không cay độc, nhẹ nhàng và tự phát. Mỗi lần gặp chàng là một thú vui mà tôi không khỏi không biểu lộ với chàng sự thỏa mãn ấy của tôi.
    - Đúng ! Đúng ! - Chàng reo lên - tôi đang sống những ngày mà mọi cái đối với tôi đều thú vị tuyệt vời, mà sự sống trong tôi như một kho báu vô tận không bao giờ cạn. Ấy thế mà chỉ có chúa biết là tôi sống rộng rãi.
    - Có khi rộng rãi quá đấy, anh Lupanh ạ.
    - Tôi đã nói với anh sự sống trong tôi là kho báu vô tận cơ mà! Tôi có thể tiêu pha phung phí con người tôi, có thể quẳng sức lực và tuổi trẻ của tôi ra bốn phương trời, nhưng chính vì tên tuổi mà tôi đã làm cho sức lực của tôi mạnh mẽ và trẻ hơn lên … Vả lại cuộc đời của tôi tươi đẹp lắm lắm ! Nếu tôi muốn thì chỉ cần ngày một ngày hai là tôi có thể trở thành một diễn giả, một giám đốc nhà máy, một nhà họat động chính trị …, biết thế nào được, phải không anh? Nhưng xin thề với anh, tôi không hề có ý nghĩ như thế. Tôi là Arxen Lupanh, mãi mãi vẫn là Arxen Lupanh. Tôi cố tìm trong lịch sử mà không sao thấy được một số phận trọn vẹn hơn, mãnh liệt hơn, có thể so sánh với của tôi. Napôlêông chăng? Kể ra cũng tạm … Nhưng vào cuối đời hoàng đế, khi bị cả Châu Âu nghiền nát trong chiến dịch của nước Pháp, Napôlêông mỗi lần lâm trận chắc cũng tự hỏi phải chăng đây là trận đánh cuối cùng?
    Không hiểu Arxen Lupanh phát biểu nghiêm túc hay nói đùa nhỉ?
    Trầm ngâm mấy giây, chàng sôi nổi nói tiếp:
    - Anh thấy đấy, nguy hiểm sờ sơ trước mắt ! Anh không ngừng cảm thấy nó. Anh hít thở nguy hiểm như hít thở không khí. Anh nhận thấy nguy hiểm lại gần mình, rình mò, gầm thét và réo ù ù xung quanh anh … Nhưng giữa cơn phong ba bão táp, anh hãy bình tĩnh., hãy đứng vững ! Nếu không, anh sẽ đi đời ngay! Chỉ có một cảm giác so sánh được, đó là cảm giác của người lái xe ở sau tay lái đang băng băng trên đường. Nhưng hành trình của ô tô chỉ trong một buổi sáng. Còn hành trình của tôi kéo dài suốt cả đời !
    - Cảm hứng trữ tình xiết bao ! – Tôi reo lên – Thế mà anh đã làm tôi tin sái là không có lý do đặc biệt nào khiến anh hưng phấn !
    Arxen Lupanh mỉm cười, nói:
    - Chịu anh ! Anh đúng là một nhà tâm lý cừ khôi, Thú thực là có lý do đấy.
    Chàng rót cho mình một cốc nước mát, uống rồi nói với tôi :
    - Anh đã đọc báo Lơ Tăng ngày hôm nay chưa?
    - Chưa.
    - Hồi chiều Héclốc Sôm đã vượt biển Măngsơ và sẽ đến đây vào hồi sáu giờ.
    - Hả? Sao lại có chuyện quái thế ?
    - À ! Một chuyến du lịch nhỏ theo lời mời của các ngài Crôgiông, Giécboa, Hôtơrếch. Họ sẽ tập hợp ở ga Bắc rồi cùng nhau đi gặp Ganimar. Lúc đó sẽ khai mạc một cuộc họp tay sáu.
    Mặc dầu tò mò một cách kinh khủng, tôi cũng không bao giờ dám hỏi Arxen Lupanh về những họat động đời tư nếu chằng không tâm sự. Về phần tôi, đó là vấn đề giữ ý tứ mà tôi luôn tôn trọng. Vả lại lúc này, tên của Arxen Lupanh chưa được công bố chính thức trong vụ viên kim cương xanh, vì vậy tôi đành dằn lòng chờ đợi. Chàng nói tiếp:
    - Báo Lơ tăng còn đăng một bài phỏng vấn ông chánh thanh tra Ganimar, đề cập đến một người đàn bà tóc hoe nào đó là “bồ bịch” của tôi, đã ám sát ngài nam tước Hôtơrếch và lấy trộm của bà Đơ CrôGiông cái nhẫn kim cươgn xanh nổi tiếng. Và dĩ nhiên tờ báo buộc tội tôi là kẻ xúi giục những tội ác này.
    Tôi hơi rùng mình. Có thực thế không? Liệu tôi có bắt buộc tin là thói quen ăn cắp, lối sống và chính cái lôgíc của những sự việc đã đẩy con người ấy tới hành động giết người? Sao chàng có vẻ bình thản? Đôi mắt của chàng đang nhìn kia sao mà thẳng thắng đến thế?
    Tôi ngắm kĩ đôi bàn tay của chàng: những bàn tay mảnh dẻ, thật là lành, những bàn tay của nghệ sĩ.
    - Ganimar bị ảo giác thôi! – tôi nói khẽ.
    - Không đâu – Lupanh phản đối – Ganimar mưu mẹo khôn ngoan, đôi lúc tài trí nữa kia, anh ạ !
    - Ganimar mà tài trí ấy à?
    - Ừ, thí dụ bài phỏng vấn ấy là một đòn bậc thầy đầy chứ. Thứ nhất, Ganimar thông báo việc kẻ kình địch của lão là Héclốc Sôm đến Pari để tôi liệu mà đề phòng đồng thời gây khó khăn cho đối phương. Thứ hai, xác định chính xác lão đã đi được đến đâu trong vụ này, để cho Héclốc Sôm muốn ăn hết phải tự tay đào giun ! Ấy, lão cứ giả ngô giả ngọng thế mà ăn người đấy !
    - Dù sao bỗng dưng anh có hai đối thủ, mà tòan những tay ra trò cả.
    - Ôi dào! Một tay không đáng kể, anh ạ !
    - Còn tay kia thì sao?
    - Héclốc Sôm ấy à? Thú thực y thuộc lọai tầm cỡ đấy. Tuy nhiên đấy chính là lý do khiến tôi say mê, lý do vì sao anh thấy tôi vui vẻ đến thế. Trước hết là vấn đề tự ái, anh ạ. Người ta cho rằng để hạ được tôi, sự có mặt của tay thám tử này không phải là thừa. Tiếp là, anh thử nghĩ mà xem, còn gì thú vị hơn lọai như tôi mà được đấu tay đôi với Héclốc Sôm. Tóm lại tôi bắt buộc phải chuẩn bị cho đến nơi đến chốn. Tôi biết y lắm. Cái anh chàng người Anh này không bao giờ chịu lui lấy nửa bước đâu, anh ạ !
    - Y mạnh lắm hả ?
    - Ừ, rất mạnh ! Nói đến thám tử, tôi tin là không đào đâu ra một tay nào cừ như y. Nhưng dù sao tôi cũng lợi thế hơn vì y là kẻ tấn công mà tôi lại là người chống đỡ. Vai trò của tôi dễ dàng hơn. Vả lại …
    Arxen Lupanh thóang mỉm cười, rồi chậm rãi nói tiếp:
    - Vả lại, tôi biết cách đánh của y, trong khi y lại không nắm được đấu pháp của tôi. Tôi sẽ dành cho y những đòn bất ngờ khiến y nhớ đời.
    Chằng gõ gõ ngón tay xuống bàn, khóai trá nói nhát gừng:
    - Arxen Lupanh chống Héclốc Sôm … Pháp chống Anh … Cuối cùng là … Chà ! Anh chàng đáng thương quá … y không ngờ ta đã chuẩn bị đâu vào đấy rồi … Lupanh lão luyện chứ có phải …
    Arxen Lupanh bỗng im bặt, ho sù sụ và giấu mặt trong khăn ăn cứ như bị nghẹn.
    - Sao? Anh bị nghẹn bánh mì à? – Tôi vội hỏi – Chiêu một ngụm nước vậy này !
    - Không, không phải thế đâu – Lupanh khẽ đáp.
    - Thế … anh làm sao hả ?
    - Tôi cần khí trời !
    - Để tôi mở cửa sổ nhé !
    - Không, để tôi đi ra ngòai … Anh đưa mũ áo cho tôi, mau … Tôi phải chuồn …
    - Ơ kia ! Thế nghĩa là thế nào ?
    - Anh hãy nhìn hai ông khách vừa vào kia kìa, để ý cái ông to cao ấy … Khi ra, anh hãy đi sang bên phải tôi sao cho ông ta không nhìn thấy tôi.
    - Cái ông ngồi bàn sau lưng anh ấy à ?
    - Ừ … thôi khẩn trương lên. Ra ngoài, tôi sẽ giải thích cho anh …
    - Nhưng ai đấy hả anh Lupanh ?
    - Héclốc Sôm !
    Arxen Lupanh cố trấn tĩnh như thấy ngượng về sự lúng túng của mình. Chàng bèn đặt chiếc khăn xuống bàn, uống một ngụm nước rồi mỉm cười thản nhiên nói :
    - Kể cũng buồn cười thật đấy. Mình có phải là con người dễ xúc động đâu, ấy thế mà bất chợt nhìn thấy y …
    - Nhưng anh sợ gì cơ chớ. Cải trang tài tình như anh, ai mà nhận ra được. Ngay tôi, mỗi lần gặp lại anh, tôi vẫn cứ thấy như gặp một người nào khác.
    - Héclốc Sôm sẽ nhận ra tôi ! – Lupanh nói – Tuy mới gặp nhau có một lần nhưng tôi linh cảm y đã nhìn thấy tôi cả đời. Không phải y nhìn thấy cái bề ngoài thiên biến vạn hóa của tôi mà nhìn thấy con người cụ thể của tôi. Vả lại … tôi cũng không ngờ lại có một cuộc chạm trán đặc biệt đến thế … trong cái quán ăn nhỏ bé này.
    - Thôi, ta đánh bài chuồn chứ hả ? – tôi hỏi.
    - Khoan đã, anh ạ !
    - Anh tính sao ?
    - Tốt nhất cứ xử sự cho đàng hòang . Chúng ta sẽ tới gặp y.
    - Anh định thế à ?
    - Ừ, như vậy tôi sẽ có cái lợi thế là trực tiếp hỏi y, xem y đã nắm được những gì … Đấy, tôi có cảm giác đôi mắt cú vọ của y đang nhìn xoáy vào lưng tôi, vào gáy tôi. T đang moi móc … cố nhớ lại …
    Arxen Lupanh suy nghĩ. Tôi thấy trên môi chàng bỗng nở một nụ cười tinh quái. Và tôi tin đó là do tính ngông hơn là do hòan cảnh thúc, Arxen Lupanh vụt đứng lên, quay phắt lại và vồn vã chào:
    - Ồ !Ông Héclốc Sôm! Bất ngờ quá ! Quả là một sự may mắn. Xin giới thiệu với ông một người bạn của tôi !
    Thóang một, hai giây bối rối, Héclốc Sôm bỗng theo bản năng, toan nhảy xổ vào Arxen Lupanh, Arxen Lupanh lắc đầu nói:
    - Ông Héclốc Sôm ông lại mắc sai lầm rồi! Cử chỉ của ông không những không được đẹp mà còn hết sức vô ích nữa kìa.
    Tay thám tử người Anh quay nhìn xung quanh như để cầu cứu.
    - Ông định tìm cứu viện à ? Vô ích nốt, ông ạ ! – Lupanh nói – vả lại liệu ông có chắc đủ khả năng tóm được tôi không ? Thôi, xin ông nên biết điều thì hơn.
    Tỏ ra biết điều trong lúc này quả thật không lấy gì làm thú vị cho lắm ! Tuy nhiên có lẽ thấy không có cách gì hơn, tay thám tử lừng danh đành nhổm người lên và lạnh nhạt giới thiệu:
    - Ông Uynxơn, cộng tác viên, bạn của tôi , còn đây là ông Arxen Lupanh.
    Thái độ sửng sốt quá đổi của Uynxơn khiến mọi người cười phá lên. Đôi mắt trợn tròn, cái miệng há hốc trên khuôn mặt đầy đặn, căng bóng, đóng khung giữa những mớ tóc râu cứng quèo dựng đứng như bàn chải … trông Uynxơn càng thêm ngộ nghĩnh.
    Héclốc Sôm cười khảy pha chút giễu cợt:
    - Anh Uynxơn, trước những sự kiện tự nhiên nhất thế giới này mà anh cũng ngơ ngơ ngác ngác được thì lạ thật.
    - Sao anh không bắt hắn hả ? – Uynxơn lắp bắp hỏi.
    - Anh không nhận thấy con người hào hoa phong nhã đang đứng giữa tôi và cửa ra phố hay sao. Mà từ ông ấy ra tới cửa có hai bước, chỉ cần tôi khẽ nhúc nhích là ông ấy đã ở ngoài đường rồi.
    - À – Lupanh nói – Nếu thế thì khó gì ?
    Nói đọan, Arxen Lupanh liền đi vòng các bàn và ngồi xuống sao cho vị trí của tay thám tử người Anh ở vào giữa chàng và cửa ra vào, phó mặc cho y tùy ý khu xử.
    Uynxơn liếc nhìn Héclốc Sôm xem có nên biểu lộ sự thán phục hành động dũng cảm của đối phương hay không ? Héclốc Sôm vẫn im lặng khó hiểu nhưgn sau một lát, y cất tiếng gọi:
    - Bồi đâu !
    Nhân viên phục vụ chạy tới. Héclốc nói:
    - Cho sôđa, bia và úytki đây !
    Hòa ước đã được ký kết cho tới lệnh mới ! Một lát sau, cả bốn người chúng tôi đã ngồi vào bàn và chuyện trò một cách bình thản.
    Héclốc Sôm là một người … như mọi con người mà ta gặp hằng ngày. Y chạc năm mươi tuổi, trông giống một nhà tư sản hiền lành suốt đời cặm cụi tính sổ sách sau một cái bàn giấy. Nếu không có đôi mắt cú vọ rất sắc và tinh nhanh thì với bộ ria má hung hung, cái cằm cạo nhẵn và cái vẻ bề ngoài hơi nặng nề, người ta dễ lầm Héclốc Sôm với những công dân lương thiện khác ở Luân Đôn.
    Vâng chính đó là Héclốc Sôm, một hiện tượng kì lạ về trực giác về khiếu quan sát , sự nhìn xa trông rộng và về tài biến báo. Người ta nghĩ là thiên nhiên đã tinh nghịch gộp hai mẫu thám tử khác thường nhất của trí tưởng tượng, Đupanh của Étga Pô và Lơ Cốc của Gabôriô, thành một nhân vật khác thường hơn, siêu thực hơn. Khi nghe kể về những chiến tích đã làm cho y lừng danh thế gian, người ta phải tự hỏi phải chăng Héclốc Sôm là một nhân vật huyền thọai, một nhân vật ra đời từ trí tưởng tượng của một nhà tiểu thuyết vĩ đại như Cônan Đôilơ chẳng hạn ?
    Khi Arxen Lupanh hỏi về dự kiến thời gian ở lại Pari, lập tức Héclốc Sôm đi thẳng vào vấn đề:
    - Thời gian tôi lưu lại đây hòan tòan phụ thuộc vào ông, ông Lupanh ạ.
    - Ồ ! - Lupanh cười đáp - nếu đúng là như thế thì thưa ông Héclốc Sôm, tôi xin mời ông đáp tàu biển ngay tối hôm nay ! …
    - Ngay tối nay thì hơi sớm đấy, tuy nhiên tôi hy vọng trong tám đến mười hôm nữa …
    - Thưa ông, ông vội thế cơ ạ ?
    - vâng tôi còn rất nhiều việc phải làm, nào là vụ trộm ở ngân hàng Hoa – Anh, nào là vụ bắt cóc phu nhân Écclextơn … Thế nào, ông Lupanh ông có tin thời gian một tuần lễ là đủ không?
    - Nếu ông chỉ quan tâm đến vụ án kép về viên kim cương xanh thì với thời gian ấy là rộng rãi quá đấy ! Vả lại đó cũng là khỏang thời gian cần thiết để tôi phòng ngừa. Biết đâu trong vụ này ông lại giành được một số lợi thế nào đó có thể nguy hiểm đến sự an tòan của tôi !
    - Thế ạ, chính tôi cũng đang tính lợi dụng những lợi thế trong khỏang thời gian tám đến mười ngày ngắn ngủi ấy.
    - Và có lẽ ông sẽ tóm cổ tôi vào ngày thứ mười một ?
    - Không ạ ! Vào đúng ngày thứ mười. Đó là giới hạn cuối cùng, thưa ông Lupanh.
    Lupanh ngẫm nghĩ một lát rồi lắc đầu nói:
    - Khó đấy ! Cũng khó đấy, ông Héclốc Sôm ạ !
    - Vâng, kể ra cũng khó nhưng không phải là không thể thực hiện được. Do đó, chắc chắn là …
    - Chắc chắn là sẽ thực hiện được ! – Uynxơn nói
    Héclốc Sôm mỉm cười:
    - Ông Uynxơn đây là người am hiểu sẽ làm chứng cho ông, ông Lupanh ạ.
    Đăm chiêu một lát, tay thám tử người Anh nói tiếp:
    - Tất nhiên, tôi không có trong tay tất cả những chủ bài vì sự việc diễn ra cách đây cũng đã lâu rồi. Tôi thiếu những yếu tố, những dấu vết mà tôi có thói quen dựa vào để điều tra.
    - Như những vết bùn hoặc tàn thuốc lá chẳng hạn – Uynxơn trịnh trọng nhấn mạnh.
    - Nhưng ngòai những kết luận đáng lưu ý của Ganimar, tôi còn có trong tay những bài báo viết về vấn đề này, tòan bộ những nhận xét đã thu thập được cộng thêm một vài ý kiến cá nhân.
    - Đó là những quan điểm mà chúng tôi đã suy diễn do phân tích hoặc do giả định – Uynxơn lại trịnh trọng chêm vào.
    - Thưa ông Héclốc Sôm – Lupanh “cung kính” nói – xin ông thứ lỗi cho sự tò mò của tôi, ông có thể cho biết ý kiến tổng quát của ông trong vụ này.
    Thực không gì lý thú hơn chứng kiến hai con người ấy ngồi trước mặt nhau, khủy tay tì trên bàn, ung dung và trịnh trọng tranh luận với nhau cứ như đang cùng nhau giải quyết một vấn đề gay go hoặc cùng nhau thống nhất về một quan điểm nào đó. Cả hai đều có giọng mỉa mai. Còn Uynxơn thì say sưa ngây ngất lắng nghe.
    Héclốc chậm rãi nhồi thuốc vào tẩu, đánh diêm châm rồi thủng thẳng nói:
    - Tôi mong rằng vụ này không đến nỗi phức tạp như tôi tưởng lúc ban đầu …
    - Tất nhiên không đến nỗi phức tại như thế - Uynxơn lập lại.
    - Tôi nói là “vụ này” vì theo tôi chung quy chỉ nằm trong một vụ duy nhất. Cái chết của nam tước Hôtơrếch, việc mất cắp cái nhẫm kim cương xanh và những điều bí ẩn về vé số 514 – xêri 23 … chỉ là những mặt trái của vụ người đàn bà tóc hoe. Vả lại theo quan điểm của tôi, vấn đề mấu chốt là tìm ra mối liên hệ giữa ba hồi của vở kịch, tìm ra được sự kiện chứng minh tính nhất quán của ba phương pháp hành động. Ganimar phán đóan hơi hời hợt. Thầy thanh tra xem tính nhất quán ấy chung quy ở cái tài tẩu thóat, ở khả năng “xuất quỷ nhập thần” của thủ phạm. Tôi nghĩ làm gì có chuyện thần thông biến hóa như thế !
    - Rồi sao nữa ông ?
    - À theo tôi – Héclốc Sôm nói rành rọt – cái cốt lõi của tòan bộ câu chuyện ly kì này là ở chỗ chính ông đã dẫn dắt sự việc đến địa điểm mà ông đã định trước. Cho đến nay chưa ai phát hiện, song ý đố ấy của ông là rõ ràng và hiển nhiên. Đó không những là kế họach mà còn là một điều kiện, một sự cần thiết không thể thiếu được để đi đến thắng lợi.
    - Ông có thể cho biết một vài chi tiết không?
    - Dễ thôi. Chẳng hạn ngay từ khi xảy ra vụ tranh chấp thẩm quyền giữa ông và ông Giécboa, hiển nhiên nhà ông luật sự Đơtinăng là địa điểm tất yếu mà ông chọn làm nơi gặp gỡ. Rõ ràng không có nơi nào bảo đảm hơn, chẳng thế ông đã lấy đó làm nơi hẹn gặp người Đàn bà tóc hoe và cô Xugian Giécboa một cách công khai, có thể nói là như thế.
    - Cô Xugian Giécboa, con gái ông giáo trưởng trung học Vécxay ấy ạ ! - Uynxơn nói rõ thêm.
    - Bây giờ chúng ta hãy nói về viên kim cương xanh. Có phải là ông định chiếm đọat viên đá quý ấy ngay từ khi ông nam tước mua được không? Chắc chắn là không phải. Nhưng khi nam tước Hôtơrếch dọn đến ở tại biệt thự của ông em thì sáu tháng sau xuất hiện Angtoanét Brêha. Đó là mưu toan lấy trộm lần thứ nhất. Sau lần ông lấy trượt ấy, người ta tổ chức bán đấu giá viên kim cương xanh ở biệt thự Đruo một cách hết sức rùm beng. Nhưng trong cuộc đấu giá này, việc mua bán có được tự do không? Có chắc người hám mua, giàu sụ nhất đọat được viên đá quý ấy không ? Hòan tòan không. Đúng lúc ông chủ ngân hàng Hécsman sắp thắng thì một người đàn bà gửi cho ông ta một bức thư dọa nạt và thế là nữ bá tước Đơ Crôgiông bị chính người đàn bà ấy xúi giục, lại mua được. Liệu có thể “chớp” ngay viên kim cương ấy không ? Không, ông chưa đủ phương tiện. Phải chờ dịp. Nhưng nữ bá tước lại ở trong lâu đài của bà bên bờ sông Xom. Ông chỉ chờ có thế. Cái nhẫn biến mất !
    - Để rồi lại xuất hiện trong lọ đựng bột xà phòng chải răng của ông lãnh sự Blaikhen, một điểm dị thường đến kì cục – Lupanh nói.
    - Thôi đi ông ! – Héclốc Sôm đấm mạnh xuống mặt bàn và thét lên – Tôi không phải là người để ông kể những chuyện tầm phào như vậy đâu ! Những kẻ ngu ngốc thì mới bị lỡm, cáo già như tối ấy à, xin lỗi ông …
    - Thế nghĩa là thế nào ạ ?
    - Thế nghĩa là …
    Héclốc Sôm ngưng một lát nhằm tăng hiệu quả của câu sắp nói. Cuối cùng y gằn giọng:
    - Viên kim cương xanh mà cảnh sát phát hiện vẫn trong bột xà phòng chải răng là … một viên kim cương giả. Còn viên thật hiện ông đang giữ.
    Arxen Lupanh im lặng, nhìn thẳng vào tay thám tử người Anh rồi thành thực nói:
    - Ông quả là một tay đáng gờm, ông Héclốc ạ !
    - Đáng gờm lắm, phải không ? – Uynxơn há hốc miệng thán phục.
    - Phải – Lupanh xác nhận – mọi cái đều sáng tỏ, mọi cái đều lộ rõ chân tướng. Trước ông, bao nhiêu thẩm phán dự thẩm, bao nhiêu phóng viên báo chí, những người đã từng lăn xả vào vụ này đều đi xa sự thật hết. Đúng là logic và trực giác kì diệu.
    Được một người hiểu biết tỏ lòng khâm phục, Héclốc Sôm thích lắm, nói:
    - Ôi dào, chỉ cần động não một chút !
    - Vâng, vấn đề là chỉ cần biết cách suy nghĩ. Nhưng giờ đây những giả thiết đã được khoanh vùng, những khó khăn ban đầu đã được san bằng …
    - Bây giờ tôi chỉ còn việc khám phá nốt tại sao ba sự việc lại diễn ra ở 25 phố Clapêrông, ở 314 đại lộ Hăngri Máctanh và ở giữa những bức tường của lâu đài Đơ Crôgiông. Tòan bộ vụ án là ở chỗ ấy. Còn ngoài ra chỉ là chuyện tầm phào, là những câu đố chữ con nít. Ông Arxen Lupanh, ý kiến ông thế nào ?
    - À, cũng đại khái thế thôi, ông ạ !
    - Vậy tôi xin nhắc lại với ông là trong mười ngày nữa mọi việc sẽ xong xuôi. Liệu có được không, ông Lupanh ?
    - Vâng, trong mười ngày nữa ông sẽ nắm được tòan bộ sự thật.
    - Và ông sẽ bị bắt, ông Lupanh ạ !
    - Ấy, không đâu, ông Héclốc ạ !
    - Không à ?
    - Vâng ! Để có thể tóm cổ được tôi, cần phải có một sự ngẫu hợp tình huống cực kì huyền hoặc, một lọat những cái không may hết sức bất ngờ, mà thưa ông sự bất trắc ấy tôi không chấp nhận.
    - Thưa ông Lupanh, cái mà những tình huống và những sự ngẫu nhiên trái ngược nhất không thể giải quyết thì ý chí và tính ngoan cường của con người lại làm được.
    - Thưa ông Héclốc, nhỡ một người khác cũng ngoan cường, cũng có ý chí lại đưa ra một vật cản vô địch để chống lại ý đồ ấy thì sao ạ ?
    - Thưa ông, không một vật cản nào lại không thể thắng nổi.
    Ánh mắt họ trao đổi bình tĩnh, gan dạ và như xóay vào nhau hòan tòan không có vẻ gì là khiêu khích cả. Đó là tiếng thép chạm nhau trong sáng và thẳng thắng của hai thanh kiếm khi giao tranh.
    - Khá lắm – Lupanh reo lên – Đáng mặt kỳ phùng địch thủ đấy. Kiếm được một tay như Héclốc Sôm này cũng hiếm. Tha hồ mà thích đấy !
    - Này – Uynxơn hỏi – Thế ông không sợ à ?
    - Không mảy may nào, ông Uynxơn ạ ! – Lupanh đứng dậy nói – Cụ thể, tôi phải mau chóng về sắp xếp lại hang ổ kẻo nhỡ bị chõm thì nguy ! Ông Héclốc này, có phải thời gian chúng ta quy định là mười ngày không nhỉ.
    - Vâng, đúng mười ngày. Hôm nay là chủ nhật. Đến thứ tư mồng tám, mọi chuyện đều kết thúc !
    - Và tôi sẽ bị quẳng vào nhà đá ?
    - Điều đó là chắc chắn !
    - Mẹ kiếp ! Tôi thì tôi vẫn cứ khoái cái cuộc đời phóng khóang, không buồn phiền, quanh mình luôn tồn tại cái cảm giác an ủi của một thiện cảm chung, thỉnh thỏang một chuyến áp phe nho nhỏ và kệ thây mấy thầy cảnh sát ! Ấy thế mà sắp phải thay đổi hết cả. Cuối cùng là mặt trái của vinh quang … Sau buổi đẹp trời là mưa bão ! Không phải chuyện đùa nữa rồi ! Thôi, tạm biệt nhé !
    - Mau chân lên ông Lupanh ạ ! - Uynxơn ân cần nói với kình địch đáng trọng của Héclốc Sôm – Đừng để lãng phí một phút nào !
    - Ông nói đúng đấy, ông Uynxơn ! Tôi chỉ xin giành một phút để thưa với ông là tôi rất hân hạnh về cuộc gặp gỡ này và thấy ghen với ông Héclốc Sôm đã có một cộng tác viên quý báu như ông.
    Họ lịch sự chào nhau, hệt hai đấu thủ trên võ đài mà số phận buộc họ phải đánh nhau không thương tiếc nhưng lại không thể thù hằn nhau. Nắm lấy cánh tay tôi, Arxen Lupanh kéo tôi đi ra.


    (to be continued ... )
    thay đổi nội dung bởi: trickmaster; 18-08-2009 lúc 12:35 PM
    "Wherever there is a door, there must be a key to get through..."
    "The power of possibility is infinite..."

    Trickmaster --
    ----------------------------------------------------

  8. Tham gia ngày
    Mar 2008
    Tuổi
    19
    Bài gởi
    518
    Cảm ơn
    2
    Được cảm ơn 43 lần trong 30 bài
    Received 1 thank(s)
    Rep Power
    47



    CHƯƠNG 2: HÉCLỐC SÔM RA TAY (tiếp theo)





    - Anh thấy thế nào. Lupanh? Anh vừa giành cho tôi một bữa ăn mà những sự cố sẽ đọng mãi trong tôi.
    Arxen Lupanh đóng cửa tiệm ăn lại sau lưng. Đi độ mười bước, chàng bỗng đứng lại:
    - Anh hút thuốc không ?
    - Không, hình như anh cũng không hút cơ mà ?
    - Tôi có hút đâu !
    Arxen Lupanh châm một điếu thuốc, vung tay vảy tắt lửa. Bất chợt chằng quảng điếu thuốc đi, chạy ù qua đường để gặp hai người lạ mặt vừa được tín hiệu gọi ra khỏi chỗ tối. Chàng trao đổi vài câu gì đó với họ trên vỉa hè rồi quay trở lại với tôi.
    - Xin lỗi anh chứ, thằng cha Héclốc đáng ghét sắp gây khó khăn cho tôi đấy. Nhưng xin thề với anh, y sẽ không xong với tôi đâu. Chà! Mẹ kiếp, tôi sẽ cho y biết tay. Thôi, tạm biệt anh. Uynxơn có lý đấy, tôi không nên để mất thì giờ vô ích !
    Arxen Lupanh bước đi rất nhanh.
    Buổi chiều kì lạ, nói cho đúng hơn cái nửa buổi chiều tôi được tham dự ấy đã qua đi như vậy. Ngay sau đó biết bao sự kiện khác cũng đã diễn ra mà tôi xin kể ra đây theo lời tâm sự của một khách ăn bữa tối hôm đó.
    Đúng lúc Arxen Lupanh từ biệt tôi, Héclốc Sôm cũng đứng dậy và rút đồng hồ ra:
    - Chín giờ kém hai mươi. Đúng chín giờ tôi phải gặp ông bà bá tước ở ga.
    - Ta đi thôi ! – nốc vội hai ly úytki, Uynxơn hô to.
    Hai người bước ra cửa:
    - Uynxơn đừng ngỏanh lại … Có thể chúng ta bị theo dõi đấy. trường hợp ấy, cứ giả đò như ta không biết. Uynxơn này, theo ý anh, Lupanh vào tiệm ăn để làm gì ?
    - Để ăn ! – Uynxơn đáp luôn.
    - Anh Uynxơn, càng làm việc với nhau tôi càng thấy anh tiến bộ không ngừng, Phải nói là anh cừ thật đấy.
    Trong bóng tối, Uynxơn đỏ mặt lên vì khóai chí. Héclốc nói tiếp:
    - Lupanh vào tiệm ăn để ăn, cứ cho là thế, rồi sau đó rất có thể để biết chắc tôi có đi đến lâu đài Crôgiông như Ganimar đã thông báo trong bài phỏng vấn không? Tôi sẽ đi để khỏi trái ý hắn. Tuy nhiên, để lợi thời gian với hăn, tôi sẽ không đi nữa !
    - Chà ! - Uynxơn sửng sốt thốt lên.
    - Uynxơn, nghe đây ! Anh ahỹ cuồn theo đường phố này, nhảy lên một chiếc xe hơi, chuyển sang hai ba xe khác. Sua đó quay trở lại lấy cái vali của chúng ta gửi ở phờng giữ hành lí rồi ba chân bốn cảng thẳng đến khách sạn Êlidê Palaxơ.
    - Đến Êlidê Palaxơ làm gì ?
    - Anh sẽ thuê một căn buồng rồi lên giường ngủ một giấc thật say sưa và chờ chỉ thị của tôi, Nghe chưa?
    Uynxơn ra đi, rất tự hào về vai trò quan trọng được giao phó. Trong khi đó Héclốc Sôm lấy vé và nhảy lên tàu tốc hành đi Amiêng. Ông bà bá tước Đơ Crôgiông đã có mặt trên tàu.
    Héclốc Sôm chào hai người, mồi một tẩu thuốc khác rồi thản nhiên đứng hút ở hành lang.
    Taùi chuyển bánh. Mười phút sau, Héclốc Sôm ngồi xuống bên bà bá tước và hỏi :
    - Thưa bà, bà có mang chiếc nhẫn theo không?
    - Có đây ạ.
    - Bà làm ơn cho tôi mượn.
    Héclốc Sôm cầm chiếc nhẫn lên ngắm nghía.
    - Đúng như dự đóan, viên kim cương này là làm giả.
    - Ông nói sao ạ ?
    - Có một phương pháp mới nung chảy bụi kim cươgn ở nhiệt độ cao, sau đó chỉ việc khôi phục lại thành một viên đá duy nhất.
    - Thưa ông, nhưng viên kim cương của tôi là thật cơ mà ?
    - Vâng, đúng như thế ạ ! Nhưng đây không phải là viên kim cương xanh của bà
    - Thế viên của tôi đâu?
    - Viên kim cương xanh ấy hiện đang ở trong tay Arxen Lupanh !
    - Thế còn viên này là thế nào ạ ?
    - Viên này đã thay thế viên thật của bà và được giúi vào trong lọ bột xà phòng của ngài Blaikhen mà bà đã tìm lại được.
    - Vậy nó là giả à ?
    - Vâng, hòan tòan là của giả ạ !
    Bà bá tước Đơ Crôgiông chóang váng sững sờ không thốt lên được lời nào. Trong khi đó đức ông chồng hòai nghi xoay lên quay xuống cái nhẫn. Cuối cùng nữ bá tước lắp bắp nói:
    - Sao lại thế được ? Nhưng tại sao họ không chỉ lấy cắp không thôi mà còn bày trò đánh tráo thật giả làm gì ? Mà họ làm thế nào lấy cắp được cơ chứ ?
    - Thưa bà, chính đây là điều tôi sẽ cố gắng làm sáng tỏ.
    - Ở lâu đài Crôgiông ấy ạ ?
    - Không. Tôi sẽ xuống Cren sau đó quay trở lại Pari. Chính tại đây cuộc đấu tay đôi giữa tôi và Arxen Lupanh sẽ diễn ra. Cuộc chiến ở nơi nào cũng vậy thôi, nhưng nên để cho Lupanh tưởng tôi đang trên đường …
    - Tuy nhiên …
    - Thưa bà, có gì ảnh hưởng đến bà đâu ! Điều chủ yếu đối với bà là viên kim cương, phải thế không ạ ?
    - Vâng.
    - Vậy xin bà hãy an tâm ! Lúc nãy tôi vừa có một sự cam kết còn khó giữ trọn hơn kia. Hãy tin vào Héclốc Sôm này. Viên kim cương thật sự về với bà.
    Tàu chạy chậm lại. Héclốc Sôm bỏ viên kim cương giả vào túi rồi mở cửa toa tàu. Ông bà bá tước kêu lên:
    - Ông xuống trái phía rồi !
    - Như thế mới đánh lạc hướng được Lupanh. Tạm biệt nhé !
    Héclốc nhảy xuống. Một nhân viên nhà ga phản kháng kịch liệt, xong tay thám tử người Anh đã đi về phía phòng trưởng ga. Năm mươi phút sau, y nhảy lên một chuyến tàu xuôi về tới Pari trước nửa đêm.
    Héclốc Sôm chạy xuyên qua ga, vào một quầy ăn, ra một cửa khác rồi nhảy lên một chiếc xe ngựa.
    - Xà ích ! phố Clapêrông !
    Biết chắc không bị ai theo dõi, Héclốc ra lệnh dừng xe ở đầu phố, rồi bắt đầu xem xét tỉ mỉ nhà của luật sư Đơtinăng và hai ngôi nhà bên cạnh. Héclốc sải những bước chân đều đặn, đo đạc vài khỏang cách, viết vào sổ tay mấy con số và đôi dòng ghi chú.
    - Xà ích ! Đại lộ Hăngri Máctanh !
    Tới góc đại lộ và phố La Pômpơ, Héc lốc trả tiền xe, theo vỉa hè tới số nhà 134. Y lại bắt đầu những thao tác như trên trước biệt thự của nam tước Hôtơrếch và hai tòa nhà ở sát hai bên, đó bề ngang tươgn ứng của các mặt trước nhà, tính chiều sâu của những mảnh vườn ở trước nhà.
    Đại lộ vắng tanh vắng ngắt và rất tối dưới bóng bốn hàng cây. Đó đây xen kẽ vài ngọn đèn khi đốt hiu hắt như đang cố chống chọi với bóng đêm dày đặc. Ánh sát yếu ớt của một ngọn chiếu lờ mờ một phần biệt thự. Héclốc Sôm nhìn thấy biển “cho thuê” treo tòong teng ở hàng rào, hai lối đi bỏ hoang quanh một thảm cỏ nhỏ và những ô cửa sổ trống rỗng của tòa biệt thự vắng người ở.
    - Đúng thật – Héclốc Sôm nói – từ khi ông nam tước qua đời đến giờ, nhà đâm hoang vắng. Chà ! Giá mà lọt được vào trong nhà thăm thú một lát thì hay quá nhỉ !
    Chỉ cần ý nghĩ ấy thóang đến thôi, Héclốc đã bắt tay ngay vào việc. Nhưng làm thế nào bây giờ ? Hàng rào thì cao không thể vượt được, Héc lốc bèn lôi trong túi ra một cái đèn pin và một chìa khóa vạn năng lúc nào cũng ở sẵn trong người. Y sửng sốt nhận thấy một cánh cổng song sắt chỉ khép hờ. Y liền lẻn vào vườn, chú ý không đóng sập cánh cổng. Nhưng mới tiến được mấy bước, tay thám tử người Anh bỗng đứng sững lại, trên lầu hai, sau một ô cửa sổ thấp thóang có một ánh sáng lờ mờ.
    Ánh sáng lờ mờ ấy chuyển sang cửa sổ thứ hai, rồi sang cửa sổ thứ ba. Héclốc Sôm không phát hiện gì khác ngoài một bóng lướt trên vách các phòng. Tiếp đó, từ lầu hai, ánh sáng lờ mờ ấy đi xuống lầu một và lượn lờ mãi hết phòng này sang phòng khác.
    - Quái ! Kẻ nào dám đi dạo trong ngôi nhà nơi ông nam tước Hôtơrếch bị giết chết vào lúc một giờ sáng thế này nhỉ ? – Héclốc tự hỏi một cách hào hứng.
    Muốn biết, chỉ có một cách duy nhất là phải thân chinh lẻn vào tận nơi. Héclốc Sôm không lưỡng lự. Nhưng đúng lúc y băng qua vùng sáng đèn khí đốt để tới bậc thềm thì có lẽ bị kẻ lạ mặt phát hiện, vì đúng lúc ấy các ánh sáng lờ mờ bỗng phụt tắt và không bật lên nữa.
    Héclốc khẽ đẩy cánh cửa án ngữ thềm nhà. Cửa cũng để ngõ ! Không thấy động tĩnh gì, y bèn đánh liều mò mẫm trong bóng tối. Héclốc tìm thấy tay vịn cầu thang, lần bước lên lầu một. Xung quanh vẫn tối tăm và tĩnh mịch.
    Tới thềm nghỉ cầu thang, Héclốc lách vào một căn phòng và tiến lại giáp một cửa sổ mờ mờ ánh đêm. Y bỗng phát hiện kẻ lạ mặt đang len lỏi dọc những bụi cây ở bên trái sát với tường ngăn hai mảnh vườn. Có lẽ hắn đã xuống theo một cầu thang khác và đã ra ngoài vườn bằng một lối cửa khác.
    - Ái chà ! – Héclốc bỗng kêu lên – Không khéo hắn chuồn mất !
    Héclốc Sôm vội lao xuống thang gác, vọt qua bậc thềm để cắt đường rút lui của kẻ lạ. Nhưng y chẳng thấy ai cả ? Phải mất vài giây định thần, y mới phân biệt trong đám cây nhỏ có một đống đen sẫm hơn không hòan tòan đứng im.
    Tay người Anh suy nghĩ. Tại sao có điều kiện dễ dàng thế mà kẻ lạ không tẩu thóat ? Hay hắn muốn nấp lại để rình người đã quấy phá công việc của hắn ?
    Tóm lại đây không phải là Lupanh, Héclốc nghĩ, vì nếu là Lupanh có thể sẽ khôn khéo hơn. Đây chỉ là một tên nào đó trong bọn thôi.
    Nhiều phút trôi qua. Héclốc Sôm đứng im, mắt gắn vào kẻ địch đang thu lu ngồi rình. Nhưng đối phương vẫn gan lì không động đậy mà Héclốc lại không phải là con người chịu ngồi yên lấy một giây, y bèn lặng lẽ kiểm tra xem ổ đạn súng sáu quay có trơn không, nới con dao găm ra khỏi vỏ rồi xăm xăm bước thẳng tới kẻ địchmột cách hết sức lạnh lùng táo bạo và xem thường hiểm nguy.
    Một tiếng động gọn: đối thủ lên đạn. Bất thình lình Héclốc Sôm nhảy xổ vào cái đống lù lù. Kẻ lạ không kịp trở tay ! Nháy mắt, hắn đã bị Héclốc Sôm đè sấn lên người. Một cuộc vật lộn dữ dội và tuyệt vọng diễn ra. Tay thám tử người Anh đóan kẻ lạ mặt đang cố rút dao găm. Nhưng ý nghĩ về sự thắng lợi sắp tới, lòng mong muốn điên dại mong tóm được tên tòng phạm ấy của Arxen Lupanh ngay từ giờ phút đầu, đã khiến Héclốc Sôm có một sức khỏe phi thường. Y vật ngả kẻ địch, đè hẳn lên người hắn, năm ngón tay như năm vuốt nhọn chẹn cứng lấy cổ họng hắn, giữ hắn bất động. Rồi nhanh như cắt với bàn tay rảnh, y vội vã tìm đèn pin, bấm nút chiếu thẳng vào mặt tên tù bình:
    - Uynxơn ! – Héclốc kinh hãi thét lên.
    - Ơ ! Héclốc Sôm ! – Uynxơn lắp bắp kêu, giọng ồm ồm nghẹn ngào.
    Hai người gữ nguyên cái tư thế ấy ở bên nhau ngán ngẫm, đầu óc trống rỗng, không ai nói với ai lấy một lời nào. Tiếng còi của một chiếc xe hơi nào đó ở ngòai phố ré lên như xé không khí. Một cơn gió thỏang lay động cành lá. Héclốc Sôm vẫn không động đậy, năm ngón tay vẫn bấu chặt lấy cổ họng Uynxơn khiến anh chàng khò khè yếu ớt dần đi.
    Tức quá, Héclốc Sôm bất thình lình buông tay ở cổ Uynxơn ra nhưng lại để tóm lấy vai anh chàng mà lắc lấy lắc để.
    - Anh làm gì ở đây hả ? Nói mau … Có phải tôi bảo anh rúc vào bờ vào bụi để dò thám tôi không?
    - Tôi mà đi dò thám anh ấy à ? – Uynxơn rên rỉ - Nhưng tôi đâu có biết là anh cơ chứ !
    - Thế anh đến đây để làm cái trò gì hả ? Tôi bảo anh lên giường đi nằm cơ mà !
    - Tôi đã lên giường rồi.
    - Phải ngủ, hiểu chưa.
    - Tôi cũng đã ngủ !
    - Nhưng, không được thức dậy !
    - Thế bức thư của anh …
    - Bức thư nào của tôi ?
    - Bức thư mà anh nhờ một người nhận chuyên chở hàng mang tới cho tôi ấy !
    - Làm gì có chuyện thế ! Anh điên à ?
    - Tôi thề với anh đấy !
    - Thế bức thư ấy đâu ?
    Uynxơn trao bức thư, héclốc cầm lấy rọi đèn pin và đọc:
    “Uynxơn, không ngủ nữa, phóng ngay đến đại lộ Hăngri Máctanh. Nhà hoang vắng. Anh hãy vào nhà, xem xét, dựng một sơ đồ chính xác, xong xuôi quay về trèo lên giường – Héclốc Sôm”
    - Tôi đang đo đạc các phòng – Uynxơn nói – thì bỗng thấy một bóng đen ngoài vườn. Tôi chỉ có một ý nghĩ là …
    - Là tóm cổ bóng đen chứ gì ? Ý nghĩ tuyệt đấy ! – Héclốc Sôm vừa nói vừa lôi Uynxơn đứng dậy – nhưng anh thấy đấy, lần sau có nhận được thư của tôi, trước hết phải xem xét chữ viết có bị mạo không đã.
    - Ơ ! Vậy không phải thư của anh à ? – Uynxơn lúc bấy giờ mới vỡ lẽ thốt lên.
    - Rất tiếc là không phải, ông bạn ạ !
    - Thế là của ai ?
    - Của Arxen Lupanh !
    - Nhưng hắn viết thư này nhằm mục đích gì cơ chứ ?
    - À, cái đó có trời mới biết ! Chính tôi cũng đang lo đây. Mà hắn dựng anh dậy, lôi anh đến đây giữa đêm khuya thế này để làm quái gì nhỉ ?Giá hắn chõm tôi thì lại đi một nhẽ. Đằng này lại là anh. Tôi cứ thắc mắc không hiểu hắn nhằm mục đích gì …
    - Anh Héclốc này, tôi thấy ta nên về khách sạn ngay …
    - Ừ, tôi cũng thấy thế.
    Hai người đi ra cổng. Uynxơn đi trước, nắm lấy song cổng kéo mạnh.
    - Ơ này – Uynxơn hỏi – anh đã đóng cổng đấy à ?
    - Đâu có, tôi chỉ khép hờ thôi mà.
    - Thế nhưng …
    Đến lượt Héclốc Sôm co mạnh cánh cổng song sắt, y bỗng hỏang hốt nhào tới cái khóa.
    - Chết cha ! Cổng bị khóa tịt mất rồi!
    Héclốc Sôm hùng hổ nắm lấy chấn song cổng rung lấy rung để. Nhưng cuối cùng, biết chỉ là mất công toi, y đành thất vọng buông thõng tay xuống.
    - Anh Uynxơn này, bây giờ thì tôi có thể giải thích cho anh tất cả. Chính Arxen Lupanh, chính hắn đã lường trước việc tôi xuống ga Cren và đã khôn khéo đặt bẫy tại đây để đón tôi. Hắn lại còn có nhã ý gửi cho tôi một người bạn để cùng bị nhốt cho vui ! Tất cả nhằm làm cho tôi mất tiêu một ngày trời. Và có lẽ cũng để cho tôi một bài học là đừng nên chõ mũi vào công việc của người khác.
    - Có nghĩa là chúng ta bị cầm tù ?
    - Anh dùng từ đúng đấy ! Héclốc Sôm và Uynxơn bị Arxen Lupanh bắt làm tù binh. Chuyện đâm ly kỳ đấy ! Nhưng không, không thể thế được !
    Bỗng Uyn xơn vỗ mạnh vài vai Héclốc Sôm.
    - Này … nhìn trên gác kìa … có ánh sáng …
    Đúng là có ánh sáng lập lòe sau một cửa sổ ở lầu một.
    Cả hai người cùng vụt chạy, mỗi người lên theo một lối cầu thang và cùng gặp nhau ở cửa căn phòng có ánh sáng. Một mẩu nến đang cháy leo lét ở giữa phòng. Bên cạnh mẩu nến có đặt một cái làn, trong làn đựng một chai rượu vang, một con gà quay và nửa ổ bánh mì.
    Héclốc Sôm cười phá lên !
    - Tuyệt quá ! Họ lại mời ta chén bữa tối ! Đúng là một tòa lâu đài kỳ diệu trong truyện thần tiên ! Anh Uynxơn này, anh bỏ ngay bộ mặt đưa đám đi thôi. Kể cũng buồn cười thật đấy !
    - Có đúng là buồn cười thật không hả anh ? – Uynxơn rên rỉ một cách sầu thảm.
    - Chà, cười đến vỡ bụng đi ấy chứ ! – Héclốc vui vẻ nói – thú thực tôi chưa bao giờ gặp chuyện hài hước đến thế. Cái anh chàng Arxen Lupanh này đúng là một diễn viên hài kịch cừ khôi, một tay mai mỉa bậc thầy. Hắn nện anh, nhưng lại rất ân cần với anh ! Anh Uynxơn này, có các vàng tôi cũng không đánh đổi bữa tiệc thịnh sọan này đâu. Thôi này, ông bạn thân mến ơi, sao cứ rầu rĩ mãi thế ? Anh làm tôi buồn lây đấy ! Không hiểu tôi có lầm không chứ tôi thấy anh chẳng có chút đức tính cao quý nào giúp anh vượt khó khăn. Anh phàn nàn nỗi gì cơ chứ ? Đáng lẽ lúc này, tôi hoặc anh có thể đã nhận một con dao găm của nhau cắm vào cổ rồi ! Có đúng thế không nào ? Thôi này, đồ tồi …
    Sau một hồi châm chọc và pha trò, Héclốc đã khiến được Uynxơn phấn chấn lên, đã động viên được anh chàng vui vẻ chén nghỏem hết một cái đùi gà và nốc cạn một ly rượu vang. Nhưng khi mẩu nến tàn, hai người phải nằm co trên sàn gác, phải gối lên cánh tay mà ngủ thì các tình huống trớ trêu bỗng lại hiện ra với đầy đủ khía cạnh khó chịu và nực cười của nó. Họ trải qua một đêm đáng buồn.
    Đến sáng, Uynxơn thức giấc, mình mẩy đau ê ẩm và rét cóng. Một tiếng động nhẹ khiến anh chàng chú ý: Héclốc Sôm quỳ trên sàn gác, người cúi gập, đang dùng kính lúp xem xét những hạt bụi, xác định các dấu phấn trắng mờ mờ hình như là những chữ số, rồi ghi chép cẩn thận những chữ số ấy vào sổ tay.
    Uynxơn có vẻ đặc biệt khoái cái công việc này của Héclốc Sôm nên bám riết chàng thám tử qua khắp các phòng. Héclốc Sôm xem xét từng phòng và ở hai phòng khác y cũng bắt gặp những dấu phấn như thế: hai vòng tròn trên những bức hòanh gỗ sồi, một mũi tên trên vách và bốn chữ số trên bốn bậc cầu thang.
    Sau một tiếng đồng hồ, Uynxơn nói :
    - Những con số chính xác đấy chữ hả ?
    - Chính xác à ? Tôi chẳng hiểu gì cả ? – Héclốc đáp – nhưng nhất định nó có ý nghĩa gì đây.
    - Ý nghĩa rõ ràng quá ấy chứ ! – Uynxơn hào hứng đáp – Đó là số những thanh gỗ ván sàn.
    - Thế à ?
    - Vâng ! Còn hai vòng tròn chỉ rõ những bức hòanh giả, anh thử kiểm tra xem có đúng thế không ?Mũi tên chỉ hướng đi của cái giá chuyển bát đĩa từ dưới bếp lên.
    Héclốc Sôm kinh ngạc, thán phục nhìn Uynxơn.
    - Chà chà ! Làm sao anh biết được tất cả những cái ấy hả ? Con mắt tinh đời của anh khiến tôi đâm xấu hổ đấy.
    - À, có gì đâu – Uynxơn phổng mũi vì sung sướng nói – chính tôi đã vạch những dấu ấy tối hôm qua đấy, theo chỉ thị của anh … à của Lupanh thì đúng hơn vì bức thư là của hắn.
    Lúc ấy, Uynxơn không thể ngờ mình đang trải qua giờ phút nguy hiểm khủng khiếp hơn cả khi vật lộn ở dưới vườn cùng với Héclốc Sôm. Tay thám tử người Anh muốn ăn sống nuốt tươi ngay ông bạn vàng. Tự kiềm chế mãi, y mới nửa cười nửa mếu nói:
    - Khá lắm ! khá lắm ! Làm ăn được đấy ! Lợi bao nhiêu là thời gian ! Thế cái đầu óc phân tích và quan sát đáng phục của anh còn tác động vào điểm nào khác nữa không hả ? May ra tôi còn lợi dụng được những kết quả chứ !
    - Đáng tiếc là tôi mới tiến hành được có thế.
    - Tức thật đấy. Khởi đầu đầy hứa hẹn ! Nhưng thôi, chuyện đã rồi, chúng ta chỉ còn mỗi một bài là … chuồn khỏi đây !
    - Về hả anh ? Nhưng bằng cách nào được ?
    - Bằng cách thông thường của những người lương thiện, tức là bằng lối cổng.
    - Nhưng cổng bị đóng tịt rồi còn đâu !
    - Thì sẽ mở ra chứ lo gì !
    - Ai mở hả anh ?
    - À, xin anh vui lòng gọi hai thầy cảnh sát đang đi dạo ngoài phố kia.
    - Nhưng …
    - Nhưng làm sao ?
    - Thế thì nhục nhã quá ! Thiên hạ sẽ nói gì khi họ biết Héclốc Sôm và Uynxơn bị Arxen Lupanh cầm tù !
    - Làm thế nào được hả ông bạn ? – Héclốc Sôm nhăn nhó nói – kẻ nào cười thì hở mười cái răng. Vả lại chúng ta cũng không thể ở lì mãi trong tòa biệt thự này được !
    - Chẳng lẽ anh bó tay không tìm được cách gì khác nữa à ?
    - Chịu !
    - Tuy nhiên cái người mang cho chúng ta làn thức ăn lại không vào và qua lối vườn. Như vậy, phải có một lối nào khác chứ ? Ta cố tìm thử xem, đỡ phải gọi cảnh sát.
    - Anh nói thì hay lắm, nhưng anh quên là cảnh sat Pari đã huy động lực lượng tìm kiếm cái lối đi bí mật ấy trong sáu tháng ròng và chính bản thân tôi, trong khi anh còn đang ngủ say sưa tôi đã thăm thú từ nóc tới hầm rượu của tòa biệt thự này. Ông bạn Uynxơn thân mến ơi, Arxen Lupanh không phải là con mồi chúng ta thường quen săn đâu. Hắn không để sót một cái gì bao giờ !
    Tới mười một giờ, Héclốc Sôm và Uynxơn được giải thoát … và được điệu về bót cảnh sát gần nhất. Ở đây sau khi nghiêm khắc chất vấn, ông cẩm tỏ ra quan tâm đến hai vị khách nước ngoài một cách hết sức trìu mến. Ông bực tức nói :
    - Thưa các ông, tôi rất lấy làm tiếc về chuyện vừa qua. Chắc các ông sẽ rõ quan niệm đáng buồn về lòng mến khách của người Pháp. Lạy chúa ! Đêm qua chắc các ông rét và khổ lắm! Chà, thằng cha Lupanh này đỏang quá !
    Một chiếc xe hơi đưa họ về tận khách sạn Êlidê Palaxơ. Uynxơn vào bàn giấy hỏi chìa khóa phòng. Sau khi tìm tòi một hồi, người phục vụ khách sạn ngạc nhiên nói:
    - Dạ thưa ông, căn phòng ấy ông đã thôi thuê rồi ạ !
    - Tôi á ? Sao lại thế ?
    - Dạ, qua bức thư mà bạn ông đưa cho khách sạn chúng tôi sáng nay.
    - Bạn nào của tôi ?
    - Cái ông đưa cho chúng tôi bức thư của ông ấy ạ … Thưa ông, danh thiếp của ông còn kèm theo với thư đây.
    Uynxơn cầm lấy bức thư và tấm danh thiếp, thiếp và chữ viết đúng là của Uynxơn!
    - Lạy chúa tôi ! – Uynxơn thốt lên – hắn lại chơi khăm ta tiếp một vố nữa đây ! Thế còn hành lý của tôi đâu ?
    - Dạ, bạn của ông đã mang đi cả rồi ạ !
    - Ơ ! … thế anh đã trao hết cho người ta à ?
    - Vâng, vì tấm danh thiếp của ông đã cho phép chúng tôi.
    - Ờ ! đúng vậy !... đúng vậy !
    Hai người bước đi lang thang trên đường phố Săng Êlidê, im lặng, chậm chạp. Ánh nắng đẹp của mùa thu chan hòa đại lộ. Không khí dịu và nhẹ.
    Tới bồn tròn ngã sáu, Héclốc Sôm châm tẩu thuốc rồi rảo bước. Uynxơn sải chân đi theo:
    - Anh Héclốc Sôm này, tôi chẳng hiểu anh ra sao cả. Sao anh lại có thể bình thản đến thế nhỉ. Người ta lỡm anh. Người ta vờn anh như mèo vờn chuột … Mà anh thì cứ câm như hến ấy !
    Héclốc Sôm dừng lại và nói :
    - Anh Uynxơn, tôi đang nghĩ tới tấm danh thiếp của anh.
    - Sao kia?
    - Anh có biết chúng ta đã chạm trán với một con người như thế nào không? Biết thế nào cũng phải đọ sức với chúng ta, hắn đã “tầm” được mẫu chữ của anh và của tôi, luôn sẵn có trong ví một vài tấm danh thiếp của anh. Anh nghĩ mà xem, tất cả những cái đó nói lên sự thận trọng, ý chí sáng suốt, phương pháp và tổ chức !
    - Nghĩa là thế nào ?
    - Uynxơn thân mến, thế nghĩa là để có thể đánh bại được một kẻ thù vũ trang ghê gớm như thế ! chuẩn bị chu đáo và tuyệt diệu như thế phải là … phải là tôi ! Và như anh thấy đấy – Héclốc Sôm cười nói – vạn sự khởi đần nan mà !
    Tới sáu giờ, báo Êcô Đơ Phrăngxơ ra buổi chiều đăng một mục nhỏ :
    “ Sáng hôm nay, ông Tênar, chánh cẩm quận XVI, đã giải thoát cho các ông Héclốc Sôm và Uynxơn, bị Arxen Lupanh cẩn thận nhốt trong biệt thự của cố nam tước Hôtơrếch. Hai ông đã phải trải qua một đêm tuyệt vời trên sàn gác.
    Ngòai ra, hai ông còn bị nẫng mất vali và đã phát đơn khiếu nại Arxen Lupanh.
    Lần này Arxen Lupanh đành lòng cho họ một bài học nho nhỏ và mong rằng họ đừng bắt buộc chàng phải đối xử tệ hơn”
    - Hừ ! – Héclốc Sôm vò nhàu tờ báo – Đúng là trò trẻ con ! Tôi chỉ chê Lupanh mỗi một điều là … hắn quá thiên về những trò con nít ! Đối với hắn, dư luận trên hết ! Trong con người hắn, tòan một chất ranh ma láu lỉnh !
    - Anh Héclốc Sôm này, anh vẫn bình thản như vậy sao?
    - Có gì đâu anh - Héclốc cố nuốt giận nói – nổi cáu mà làm gì cơ chứ ! TÔI TIN CHẮC SẼ GIÀNH ĐƯỢC THẮNG LỢI CUỐI CÙNG.
    thay đổi nội dung bởi: trickmaster; 18-08-2009 lúc 11:01 AM
    "Wherever there is a door, there must be a key to get through..."
    "The power of possibility is infinite..."

    Trickmaster --
    ----------------------------------------------------

  9. Tham gia ngày
    Mar 2008
    Tuổi
    19
    Bài gởi
    518
    Cảm ơn
    2
    Được cảm ơn 43 lần trong 30 bài
    Received 1 thank(s)
    Rep Power
    47



    CHƯƠNG 3: MỘT VÀI TIA SÁNG TRONG ĐÊM TỐI





    Trong con người ta, nghị lực là được tôi luyện nhất. Héclốc Sôm thuộc lọai người không hề nản lòng trước thất bại. Tuy nhiên có trường hợp người dũng cảm nhất cũng thấy cần thiết phải dồn sức lại trước khi bước vào cuộc chiến đấu mới.
    - Hôm nay tôi nghỉ - Héclốc Sôm tuyên bố.
    - Thế còn tôi ? – Uynxơn thắc mắc.
    - Anh ấy à ? Trong khi tôi xả hơi, anh đi ra phố mua sắm quần áo trang bị cho cả hai chúng ta.
    - Anh Héclốc ạ? Anh cứ nghỉ đi, để tôi canh cho.
    Uynxơn nói mấy câu ấy với tất cả sự quan trọng của một anh lính ở vị trí tiền tiêu đang đương đầu với hiểm nguy. Anh chàng ưỡn ngực ra, các đường gân thớ thịt căng lên, đôi mắt sắc nhìn soi mói khắp căn phòng thuê khách sạn.
    - Anh chú ý canh chừng nhé ! Tôi sẽ tranh thủ chuẩn bị một kế họach tác chiến đặc biệt đối với tay Arxen Lupanh này. Anh thấy đấy, chúng ta đã mắc sai lầm, phải làm lại từ đầu thôi.
    - Đúng, phải làm lại từ đầu thôi anh Héclốc ạ. Nhưng liệu còn kịp thời gian không?
    - Còn chín ngày nữa cơ mà, ông bạn ! Thừa hẳn năm ngày là đằng khác.
    Cả ngày hôm ấy, tay tham tử người Anh chỉ hút thuốc lá và nằm ngủ. Mãi đến hôm sau, y mới lại bắt tay vào việc.
    - Anh Uynxơn, tôi đã sẵn sàng, chúng ta lên đường thôi.
    - Tiến lên ! Uynxơn hô vang, giọng đầy dũng khí tiến quân – thú thực tôi đã thấy ngứa ngáy chân tay lắm rồi.
    Héclốc Sôm hội kiến rất lâu với ba người. Trước hết y đến gặp ông luật sư Đơtinăng và tranh thủ xem xét hết sức tỉ mỉ căn nhà của ông ta. Người thứ hai là cô Xugian Giécboa. Cô được Héclốc Sôm đánh điện mời đến để hỏi cặn kẽ về người đàn bà tóc hoe. Cuối cùng là cuộc tiếp xúc với Ôguxtơ. Sau vụ nam tước Hôtơrếch bị ám sát, xơ Ôguxtơ đã trở về nhà tu kín dòng Thăm.
    Cả ba lần gặp mặt ấy, Uynxơn đều đứng chờ ở ngòai và lần nào anh chàng cũng hỏi:
    - Thế nào ? Kết quả chứ ?
    - Mĩ mãn !
    - Tôi tin chắc là chúng ta đã đi đúng hướng. Tiến lên đi !
    Hai người đi nhiều lắm. Họ thăm thú hai ngôi nhà ở hai bên tòa biệt thự đại lộ Hăngri Máctanh, rồi tới phố Clapêrông xem xét mặt trước số nhà 25, Héclốc Sôm nói:
    - Rõ ràng phải có lối đi bí mật giữa tất cả những nhà này … Nhưng điều mà tôi không nắm được là …
    Lần đầu tiên trong thâm tâm, Uynxơn thấy nghi ngờ cái tòan năng của người cộng sự thiên tài. Tại sao Héclốc Sôm nói nhiều mà hành động lại ít ?
    - Tại sao à ? – như đọc được ý nghĩ của Uynxơn, Héclốc nói – tại vì với thằng cha Lupanh quái quỉ này người ta làm việc trong khỏang không một cách hú họa, đáng lẽ có thể rút ra sự thật từ những sự kiện chính xác thì người ta lại phải moi ở trong đầu trong óc của hắn, rồi sau đó đem kiểm tra xem có ăn nhập gì với những biến cố không?
    - Những lối đi bí mật cũng phải tìm theo cách ấy à?
    - Chứ sao nữa ! Dù thế nào tôi cũng sẽ tìm ra. Một khi biết được lối mà Arxen Lupanh lẻn vào nhà ông luật sư Đơtinăng, mà người đàn bà tóc hoe đã tẩu thóat sau khi giết nam tước Hôtơrếch , ta đã tiến lên được một bước rồi đấy. Liệu điều đó có đem lại cho tôi vũ khí để tấn công Lupanh không ?
    - Cứ tấn công tới số thôi ! – Uynxơn hô to.
    Chưa nói dứt lời, Uynxơn bỗng thét lên và lùi phắt lại. Một bao cát nặng bất thình lình từ trên trời rơi xuống sát chân họ !
    Héclốc Sôm ngửng đầu lên: ở trên giàn giáo treo dưới ban công lầu năm có mấy người thợ đang làm việc.
    - Hú vía ! – Héclốc nói – chúng ta gặp may đấy ! Chỉ thêm một bước nữa thôi, cái bao cát của mấy tên vụng về kia đã chỏang đúng giữa sọ rồi ! Liệu có thể tin là …
    Héclốc Sôm bỗng im bặt, nhãy bổ vào trong nhà, leo ù lên tầng năm, bấm chuông, ập vào trong buồng trước vẻ hỏang hốt của người hầu phòng rồi lao ra ban công. Trên giàn giáo không còn ai nữa !
    - Những người vừa làm việc ở đây đâu rồi ? – y hỏi người hầu phòng.
    - Họ đi ra rồi ạ.
    - Đi lối nào hả, ông bạn ?
    - Dạ, họ xuống theo cầu thang sau nhà ạ !
    Héclốc nghiêng đầu nhìn xuống. Y trông thấy hai người vừa ra khỏi nhà, tay giắt xe đạp. Lóang một cái, họ đã nhảy lên yên và biến mất tăm ở góc phố.
    - Họ làm trên giàn giáo này đã lâu chưa hả bác ?
    - Những người vừa ra ấy à ? dạ, thưa ông, họ mới vào làm sáng nay.
    Héclốc trở xuống với Uynxơn.
    Họ rầu rầu đi về khách sạn. Ngày thứ hai ấy kết thúc trong sự im lặng buồn tẻ.
    Hôm sau, chương trình hành động cũng tương tự. Hai người cùng ngồi trên một cái ghế băng ở đại lộ Hăngri Máctanh. Uynxơn thất vọng ghê gớm. Thực ra anh chàng cũng chẳng lấy làm vui thú vì cứ phải ngồi mọc rễ ở cái ghế dài trông sang ba ngôi nhà ấy.
    - Anh Héclốc này, anh hy vọng cái gì hả ? Chờ Lupanh từ trong những ngôi nhà kia chui ra ấy à ?
    - Không.
    - Hay anh chờ người đan bà tóc hoe xuất hiện ?
    - Không.
    - Thế anh trông đợi gì hả ?
    - Tôi trông đợi một sự kiện, một sự kiện bất kỳ nho nhỏ thôi, làm điểm xuất phát cho việc điều tra mới của tôi.
    - Giả dụ cái sự kiện nho nhỏ bất kỳ ấy không xảy ra thì sao ?
    - Lúc ấy trong tôi sẽ lóe lên một cái gì đó đại lọai như một tia lửa để châm ngòi thuốc pháo !
    Buổi sáng đơn điệu ấy cứ thế trôi nếu không xảy ra một sự cố khó chịu đáng buồn.
    Một người phi ngựa trong lối đi giành riêng nằm giữa hai mặt đường của đại lộ. Không hiểu sao con ngựa bỗng dưng quay ngang, xô vào các ghế băng hai người đang ngồi, mông hích vào vai Héclốc Sôm.
    - Này, này ! – Héclốc kêu lên – còn gì là vai người ta nữa hả ?
    Con ngựa lồng lên. Kỵ sĩ cố ghim ngựa lại, Héclốc Sôm rút phắt súng ra và nhắm bắn. Uynxơn vội vàng chộp lấy cánh tay cầm súng ấy.
    - Héclốc Sôm ! Anh điên à ? Hả? Anh giết chết ông ấy mất.
    - Ơ hay !Uynxơn, buông ra nào !
    Hai người giằng co nhau mãi. Trong khi đó, kỵ sĩ đã chế ngự được con ngựa và đang ra roi phóng đi.
    - Thôi, đấy ! Bây giờ thì bắn đi ! – Uynxơn nói như reo khi thấy người cưỡi ngựa đã đi xa.
    - Ngốc ơi là ngốc ! Tòng phạm của Arxen Lupanh đấy ông ạ ! Ông chẳng hiểu gì cả !
    Héclốc run lên vì tức giận. Uynxơn lắp bắp nói, vẻ mặt thảm hại:
    - Anh bảo sao ? ông cưỡi ngựa ấy mà là …
    - Là tòng phạm của Arxen Lupanh ạ ! Cũng như mấy thằng cha thả bao cát xuống đầu chúng ta nữa ạ !
    - Làm gì có chuyện ấy !
    - Anh không tin chứ gì? Có một cách để anh mở mắt ra, đó là …
    - Là khử cái ông cưỡi ngựa ?
    - Không, tôi chỉ bắn chết con ngựa của lão ta thôi. Không có anh, tôi đã tóm cổ được một tên tòng phạm của Arxen Lupanh rồi. Anh đã thấy cái ngốc nghếch của anh chưa ?
    Buổi chiều hôm ấy thật rầu rĩ. Hai người không ai nói với ai lấy nửa lời. Lúc năm giờ họ đi dạo trên đường phố Clapêrông, chú ý lánh xa các ngôi nhà. Bỗng có ba thanh niên khóac tay nhau vừa đi vừa nghêu ngao hát, đâm sầm vào họ. Mấy gã ngang bướng ấy vẫn không buông tay nhau ra, định cứ thế càn bừa đi. Đang trong tâm trạng bực bội, Héclốc Sôm bèn cự lại. Một cuộc xô đẩy nho nhỏ xảy ra. Héclốc Sôm đứng ngay theo tư thế quyền Anh, thoi mạnh vào bụng một gã, đấm móc một cú vào dưới quai hàm một gã khác. Nháy mắt y đã đánh gục hai trong ba gã thanh niên. Cả lũ vội kéo nhau chuồn thẳng.
    - Chà ! – Héclốc reo lên – thế mới được. Gặp đúng lúc ta đang điên tiết ! Đáng đời …
    Nhưng chợt thấy Uynxơn đang tựa vào tường, y bèn hỏi:
    - Này, có việc gì không, ông bạn ? Sao mặt anh tái đi thế ?
    Ông bạn bèn chỉ vào cánh tay lủng lẳng bất động, lắp bắp hỏi :
    - Không hiểu làm sao, tôi thấy đau ở cánh tay.
    - Đau ở cánh tay à? Đau nhiều không ?
    - Đau lắm ! Ái ! Cánh tay phải …
    Mặc dầu hết sức cố gắng, Uynxơn cũng không sao nhấc nổi cánh tay lên. Héclốc vội sờ nắn chỗ đau của Uynxơn, mới đầu nhè nhẹ, sau mạnh hơn để thử xem đau đến mức độ nào. Héclốc rất lo vì cái “mức độ đau” ghê quá. Y vội dìu Uynxơn vào một cửa hàng thuốc gần đấy. Uynxơn suýt ngất đi.
    Thầy thuốc cùng mấy hộ lý vội xúm đến. Họ khám cánh tay bị gãy và ngay lập tức xác định phải đưa ngay bệnh nhân vào bệnh viện để giải phẫu, để làm thủ thuật. Trong khi chờ đợi, họ cởi bớt quần áo người bệnh. Uynxơn đau quá kêu vang lên.
    - Xong rồi ! xong rồi ! – Héclốc vừa nâng cánh tay đau của Uynxơn vừa nói – chịu khó một tý ông bạn … độ năm sáu tuần là khỏi thôi mà ! Chúng sẽ biết tay tôi, mấy quân vô lại ấy ! Anh nghe tôi nói không ? Nhất là hắn … chính cái tên Lupanh trời đánh thánh vật ấy là đầu trò chứ còn ai nữa ! Chà ! Thề với anh là …
    Bất chợt Héclốc im bặt, buông phắt cánh tay đang giữ ra khiến Uynxơn đau tái người ngất lịm đi lần nữa … Héclốc vỗ vào trán nói :
    - Anh Uynxơn này, tôi chợt nảy ra một ý … phải chăng do ngẫu nhiên …
    Héclốc đứng ngây người như phỗng, mắt nhìn thẳng không chớp, miệng lẩm bẩm :
    - Phải, đúng thế rồi … Mọi cái đều sáng tỏ … - Ngay ở bên mình mà cứ phải tìm mãi đâu đâu ! Đã biết mà, cứ chịu khó suy nghĩ thế nào cũng có lúc … Chà ! Uynxơn thân mến, chắc anh sẽ hài lòng !
    Bỏ rơi ông bạn ở hiệu thuốc, Héclốc Sôm vội nhảy ngay ra phố, chạy ù tới số nhà 25.
    Trên một phiến đá xây ở phía trái và bên phải cổng chính có khắc một dòng chữ : “ĐÊTĂNGGIƠ – Kiến trúc sư – 1875”
    Ở số nhà 23, Héclốc cũng thấy dòng chữ khắc ấy.
    Đến đây, Héclốc thấy đó là điều tự nhiên thôi. Nhưng không hiểu ở đại lộ Hăngri Máctanh, có ghi như thế không ?
    Một chiếc xe ngựa chạy qua.
    - Xà ích ! Đại lộ Hăngri Máctanh, số nhà 134. Nhanh lên !
    Héclốc Sôm đứng trên xe, thúc ngựa chạy, cho xà ích thêm tiền trà nước ! – Nhanh nữa lên ! Phi nước đại vào !
    Héclốc Sôm bỗng nhiên thấy hồi hộp khi chiếc xe ngựa bắt đầu ngoặc vào phố La Pômpơ. Phải chăng đây là cái sự thật lờ mờ mà y thóang thấy ?
    Trên một phiến đá của tòa biệt thự có khắc dòng chữ : “ ĐÊTĂNGGIƠ – Kiến trúc sư – 1874”
    Ở hai ngôi nhà bên cạnh, cũng khắc vẫn dòng chữ khắc ấy : ĐÊTĂNGGIƠ – Kiến trúc sư – 1874”
    Quá đổi xúc động vì cái kết quả bất ngờ ấy, Héclốc Sôm sướng run lên quỵ xuống đến mấy phút ở trong xe. Cuối cùng, giữa đêm đen đã lóe lên một tia sáng. Trong khu rừng tối chằng chịt đường ngang lối tắt, Héclốc Sôm đã lần ra được dấu vết đầu tiên của con đường mà kẻ thù đã qua.
    Trong bàn giấy một bót cảnh sát, Héclốc Sôm gọi nhờ dây nói tới lâu đài Đơ Crôgiông. Bà bá tước thân chinh trả lời y.
    - Alô ! Nữ bá tước Đơ Crôgiông đấy ạ ?
    - Vâng ! Chào ông Héclốc Sôm ! Mọi việc đều xuôi chảy cả chứ ạ.
    - Rất tốt ! Nhưng cũng rất gấp gáp thưa bà … Bà làm ơn … alô … cho tôi hỏi một câu thôi …
    - Tôi nghe đây.
    - Lâu đài Đơ Crôgiông được xây dựng từ bao giờ ạ ?
    - Cách đây ba mươi năm lâu đài bị cháy, sau đó được xây lại.
    - Bà làm ơn cho biết ai đã xây ? và xây vào năm nào ?
    - Tôi thấy trên bậc thềm có khắc dòng chữ : LUXIENG ĐÊTĂNGGIƠ – Kiến trúc sư – 1877” .
    - Rất cám ơn. Xin chào bà !
    Héclốc đi ra khỏi bót cảnh sát, miệng lẩm bẩm :
    - ĐÊTĂNGGIƠ … Luxiêng Đêtănggiơ … cái tên quen quen…
    Héclốc Sôm vội tìm đến một thư viện. Y hỏi mượn cuốn từ điển tiểu sử hiện đại và chép được mấy dòng sau: “Luxiêng Đêtănggiơ sinh năm 1840. Giải thưởng lớn ở Rôm, sĩ quan được thưởng Bắc đẩu bội tinh, tác giả của nhiều tác phẩm về kiến trúc được đánh giá cao …
    Héclốc Sôm quay trở về cửa hàng thuốc, rồi từ cửa hàng thuốc đi thẳng tới bệnh viện, nơi người ta đã chở Uynxơn vào để điều trị. Uynxơn đang nằm im lìm trên giường bệnh , tay bó bột. Anh chàng đang lên cơn sốt, miệng nói lảm nhảm.
    - Thắng lợi ! – Héclốc Sôm reo lên – thắng lợi rồi anh Uynxơn à ! Lần ra được đầu mối rồi !
    - Đầu mối gì hả anh ?
    - Đầu mối của sợi chỉ dẫn đến đích ấy ! Anh Uynxơn này, tôi sắp bước vào một mảnh đất vững chắc với đầy đủ những dấu hiệu, những dấu vết !
    - Tàn thuốc lá à ? – Uynxơn bỗng tỉnh như sáo hỏi.]
    - Không, những dấu vết khác kia ! Anh uynxơn, tôi đã phát hiện mối liên kết bí ẩn giữa những biến cố xảy ra trong vụ người đàn bà tóc hoe. Anh có biết tại sao ba ngôi nhà, nơi xảy ra ba biến cố ấy lại do Arxen Lupanh chọn không ?
    - Tại sao nhỉ ?
    - Đó là vì cả ba ngôi nhà này đều cùng một kiến trúc sư xây dựng. Cũng dễ hiểu thôi, phải không anh ? ấy thế mà chẳng ai nghĩ ra cả !
    - Đúng, chẳng có ai nghĩ ra cả, trừ anh !
    - Chỉ riêng tôi thôi, anh Uynxơn ạ ! Hiện nay chỉ có tôi biết được cùng ông kiến trúc sư này do trù tính nhưng kế họach giống nhau, đã tạo điều kiện cho việc thực hiện ba hành động thọat nhìn tưởng kỳ lạ nhưng thực tế lại đơn giản và dễ ợt !
    - Nghe anh nói, thích thật đấy !
    - Anh Uynxơn này, đã đến lúc tôi bắt đầu thấy nóng ruột rồi … Ta đã sang ngày thứ tư …
    - Của mười ngày !
    - Ồ ! Từ nay đến đó …
    Héclốc Sôm đi đi lại lại, bồng bột và vui vẻ nói :
    - Ấy tôi cứ nghĩ khi ở ngòai phố lúc nãy, lớ ngớ mà để mấy quân vô lại đập gãy tay như anh thì bây giờ không biết xoay xở thế nào ? Anh bảo sao hả, Uynxơn ?
    Uynxơn cũng thấy rùng mình với các giả thiết kinh khủng ấy.
    Héclốc Sôm lại nói :
    - Âu cũng là một bài học cho chúng ta. Anh thấy không, sai lầm lớn của chúng ta là đánh Lupanh lộ liễu quá, hơn nữa ta lại để hở sưởn cho hăn tha hồ nện ta. Nhưng may cho ta mới gặp tai họa xòang, hắn chỉ mới chỏang trúng anh …
    - Và tôi chỉ mới bị gãy có một cánh tay ! – Uynxơn rên rỉ.
    - Mà đáng lẽ có thể bị gãy cả hai ! Thôi đi ông bạn, đừng khóac lác nữa ! Ban ngày ban mặt và bị canh chứng tôi chịu thua chứ trong bóng tối, tôi được thoải mái họat động thì dù kẻ thù mạnh đến mấy tôi cũng cứ cho nó đo ván !
    - Ganimar có thể giúp anh không ?
    - Không cần. Cho tới lúc tôi có thể tuyên bố: Arxen Lupanh kia, hang ổ của hắn đây và đây là cách tóm cổ hắn, đến lúc ấy tôi sẽ báo cho Ganimar theo hai địa chỉ: nhé riêng ở phố Pécgôledơ hoặc quán rượu Thụy Sĩ ở quảng trường Satơrê. Cho đến lúc ấy, tôi sẽ hành động một mình.
    Héclốc Sôm bước lại đầu giường, đặt bàn tay lên vai Uynxơn – tất nhiên là lên cái vai đau – rồi trìu mến nói :
    - Anh hãy an tâm chữa bệnh, anh Uynxơn ạ ! Từ nay về sau, anh có nhiệm vụ giữ chân hai hoặc ba đàn em của Lupanh. Để thoe hút tôi, bọn chúng sẽ đến đây rình mò chờ tôi thăm anh, nhưng chúng sẽ mất công toi thôi ! Anh hiểu chứ ? Tin cậy lắm tôi mới trao cho anh nhiệm vụ này đấy !
    - Cảm ơn anh ! – Uynxơn cảm động nói – anh hãy tin ở tôi ! Tôi sẽ hết sức hòan thành chu đáo nhiệm vụ. Nhưng mà này, thế anh không đến đây thăm tôi nữa à ?
    - Đến làm gì ? – Héclốc lạnh lùng hỏi.
    - Ừ nhỉ ! Tôi sẽ cố gắng … khỏe ! Thôi được, anh Héclốc, nhờ anh một việc cuối cùng : xin anh một hụm nước !
    - Uống nước à ?
    - Vâng, tôi bị sốt nên đang khát khô cả cổ đây .
    - Sao đến nông nỗi thế hả ? Có ngay đây …
    Héclốc Sôm mân mê mấy chai nước. Chợt nhìn thấy một bao thuốc lá, y bèn bật lửa mồi cái tẩu thuốc đang ngậm ở miệng. Thế rồi bất thình lình quên bẵng ông bạn đang mong chờ một ly nước mát, Héclốc bước nhanh ra cửa.
    - Tôi hỏi ông Đêtănggiơ.
    Người gia nhân ra mở cổng biệt thự - một tòa biệt thự tráng lệ nằm ở góc quảng trường Malexép và phố Môngdananh. Hắn khinh bỉ nhìn kẻ lạ từ đầu đến chân. Khi trông thấy người dân thường tóc hoa râm, râu ria lởm chởm với tấm áo rơđanhgốt dài màu đen không lấy gì làm sạch sẽ cho lắm bó lấy một cơ thể kì dị mà thiên nhiên đã đặc biệt bỏ rơi, hắn liền đáp:
    - Ông Đêtănggiơ có nhà hoặc đi vắng, cái đó còn tùy. Ngài có danh thiếp không ?
    Người lạ mặt không có danh thiếp nhưng lại có thư giới thiệu. Người gia nhân bắt buộc phải trình bức thư ấy lên ông Đêtănggiơ, Ông chủ liền ra lệnh đưa người mới đến gặp ông.
    Người lạ mặt được dẫn vào một căn phòng đinh tròn rộng mênh mông chiếm một chái của biệt thự, quanh tường đầy những sách. Kiến trúc sư nói :
    - Ông là Xtíchman.
    - Thưa ông, vâng.
    Người thư kí của tôi báo là bị ốm và có giới thiệu ông đến đây thay ông ta tiếp tục lập thư mục thoe sự hướng dẫn của tôi, đặc biệt là thư mục những cuốn sách tiếng Đức. Ông quen làm những công việc này chứ ?
    - Dạ thưa ông, rất quen ạ ! – Ông Xtíchman đáp, đặc giọng người Đức.
    Với những điều kiện ấy, hợp đồng được kí kết mau chóng. Và ông Đêtănggiơ bắt tay ngay vào công việc với người thư kí mới.
    Héclốc Sôm đã kiếm được việc làm ấy.
    Để đánh lạc hướng Arxen Lupanh và để lọt được vào biệt thự của kiến trúc sư Luxiêng Đêtănggiơ đang ở với con gái của ông là Clôtiđơ, nhà thám tử đại tài đành chịu nhảy vào thế giới xa lạ, tích lũy mưu mẹo, và dưới những cái tên khác nhau, thu hút về mình những thiện ý cùng những lời tâm sự của rất nhiều người. Tóm lại trong bốn mươi tám tiếng đồng hồ, y đã phải trải qua những giờ phút phức tạp nhất của cuộc đời.
    Qua điều tra, y đã nắm được điều này : sức khỏe của ông Đêtănggiơ ngày càng tồi tệ, ông ham nghỉ ngơi. Ông đã thôi không làm việc và lui về sống giữa những cuốn sách về kiến trúc mà ông đã thu thập được . Ngoài việc đi xem hát và lật giở những trang sách đầy bụi bậm, ông Đêtănggiơ không thiết gì khác nữa.
    Cô con gái tên là Clôtiđơ của ông cũng là một người kì quặc. Giống như bố, Clôtiđơ không bao giờ đi ra phố, suốt ngày cấm cung trong một bộ phận khác của biệt thự.
    Héclốc Sôm vừa vào sổ những cuốn sách mà ông Đêtănggiơ xướng tên, vừa nghĩ thầm:
    - Tất cả những điều này chưa có gì là quyết định, nhưng dù sao ta cũng tiến được một bước kha khá đấy chứ ! Ông Đêtănggiơ có phải là người cộng tác của Arxen Lupanh không ? Liệu có tồn tại những giấy tờ có liên quan tới công việc xây dựng ba tòa nhà ấy không ? Liệu những giấy tờ này có thể cung cấp cho ta địa chỉ những ngôi nhà khác cũng xây dựng gian xảo như thế mà Lupanh giành riêng cho hắn và đồng bọn không? Không đời nào có chuyện không tìm ra được một lời giải nào trong những bài tóan lí thú này!
    Ông Đêtănggiơ mà là tòng phạm của Arxen Lupanh ư ? Con người đáng kính, nguyên sĩ quan được thưởng Bắc đẩu bội tinh lại làm việc bên cạnh một tên ăn trộm, giả thuyết không thể chấp nhận được ! Vả lại cứ cho có sự đồng lõa, ba mươi năm trước làm sao ông Đêtănggiơ có thể tiên đóan những hành động ma quái của Arxen Lupanh lúc ấy hãy còn ẵm ngửa ?
    Kệ ! Anh chàng người Anh vẫn lăn xả vào. Với tài đánh hơi kì diệu, với năng khiếu đặc biệt, Héclốc Sôm cảm thấy một điều bí ẩn đang lẩn quất quanh y. Có thể đóan được điều này ở những cái nhỏ mọn mà y không xác định được nhưng lại cảm giác được ngay từ khi bước vào biệt thự này.




    (to be continued ...)
    "Wherever there is a door, there must be a key to get through..."
    "The power of possibility is infinite..."

    Trickmaster --
    ----------------------------------------------------

  10. Tham gia ngày
    Mar 2008
    Tuổi
    19
    Bài gởi
    518
    Cảm ơn
    2
    Được cảm ơn 43 lần trong 30 bài
    Received 1 thank(s)
    Rep Power
    47



    CHƯƠNG 3: MỘT VÀI TIA SÁNG TRONG ĐÊM TỐI. (tiếp theo)





    Sáng ngày thứ hai, Héclốc Sôm vẫn chưa khám phá được gì lý thú cả. lúc hai giờ, cô Clôtiđơ Đêtănggiơ vào thư viện tìm một cuốn sách. Đây là lần đầu tiên, Héclốc Sôm trông thấy có con gái ông kiến trúc sư. Đó là một người đàn bà chạc ba mươi tuổi, tóc nâu, cử động trầm lặng với vẻ dửng dưng của những người chỉ sống bằng nội tâm. Cô Clôtiđơ chuyện trò dăm ba câu với bố rồi đi ra, cũng chẳng để mắt tới người thư kí.
    Buổi chiều kéo dài đơn điệu. Lúc năm giờ ông Đêtănggiơ nói là ra phố có việc. Còn lại một mình Héclốc ở trên ban công xây vòng quanh đinh tròn. Trời tối dần, Héclốc toan chuẩn bị ra về thì bỗng nghe một tiếng “rắc”, đồng thời y có cảm giác có một người nào đó ở trong phòng. Thời gian trôi chậm chạp. Héclốc Sôm bỗng rùng mình: Một bóng đen bất chợt nhô ra từ trong bóng tranh tối tranh sáng ngay sát người y trên ban công tròn. Có thể tin được không ? Con người vô hình này đã ở trong phòng cùng với y từ bao giờ rồi ? Hắn ở đâu chui ra ?
    Người lạ bước xuống cầu thang và tiến về phía một cái tủ đứng to bằng gỗ sồi. Héclốc Sôm quỳ nấp sau tấm vải chăng dọc tay vịn của ban công. Y quan sát thấy người lạ cặm cụi lục lọi giữa đống giấy tờ chất đống đầy ùn trong tủ. Hắn tìm cái gì ?
    Bất thình lình, cửa phòng sịch mở. Cô Clôtiđơ bước nhanh vào. Cô nói với một người nào đó đi đằng sau:
    - Thế cha nhất định không ra phố nữa à ? Thôi để con bật đèn … cha chờ một tí nhé !
    Người lạ vội đóng cửa tủ, nấp vào trong khuôn một cửa sổ rộng và kéo kín tấm rèm cửa lại. Làm sao cô Đêtănggiơ lại không nom thấy, không nghe thấy hắn nhỉ ? Rất bình thản cô xoay núm bật đèn rồi né mình cho ông kiến trúc sư bước vào phòng. Hai bố con ngồi gần nhau. Cô gái cầm một cuốn sách mà cô mang theo và bắt đầu đọc.
    Một lát sau cô cất tiếng hỏi bố :
    - Thư ký của cha về rồi à ?
    - Ừ, con thấy đấy …
    - Cha vẫn hài lòng về ông ấy chứ ? - cô gái nói, hình như vẫn không hay biết chuyện Xtíchman đã thay thế ông thư ký thật bị ốm.
    - Ừ, vẫn hài lòng !
    Đầu ông Đêtănggiơ bỗng lúc lắc, gật sang phải rồi gật sang trái. Ông thiu thiu ngủ.
    Thời gian vẫn trôi. Cô gái vẫn chăm chú đọc sách. Bỗng từ sau tấm rèm cửa sổ, người lạ lách ra, lướt dọc theo tường để ra cửa. Hắn bắt buộc phải đi sau lưng ông Đêtănggiơ, nhưng đồng thời lại qua trước mặt cô Clôtiđơ khiến Héclốc Sôm nhìn thấy hắn rõ mồn một. Đó là Arxen Lupanh.
    Tay thám tử người Anh mừng rơn. Y tính tóan thế mà đúng ! Y đã nhảy được vào chính giữa cái mớ bòng bong đầy bí ẩn và Lupanh đã hiện ra ở đúng nơi đã dự đóan..
    Tuy nhiên cô Clôtiđơ vẫn không nhúc nhích, mặc dầu không một cử chỉ nào của Arxen Lupanh thóat khỏi mắt cô. Lupanh đã tiến tới gần sát cửa, tay đã vươn về phía quả đấm cửa thì bỗng một vật đặt trên bàn bị áo chòang của chàng vướng phải rơi bộp xuống sàn gác. Ông Đêtănggiơ chòang thức dậy. Nhanh như chớp, Arxen Lupanh đã tươi cười đứng trước ông kiến trúc sư, mũ cầm nơi tay …
    - A, Maxim Bécmông ! – ông Đêtănggiơ vui vẻ reo lên – anh Maxim thân mến, cơn gió lành nào đưa anh đến đây thế này ?
    - Dạ, đó là lòng mong muốn thăm ông và thăm tiểu thư Đêtănggiơ đấy ạ !
    - Anh đi du lịch vừa về à ?
    - Vâng, tôi mới về hôm qua.
    - Thế anh ở lại dùng bữa chiều với chúng tôi chứ ?
    - Cảm ơn, tôi đã ăn ở khách sạn với chúng bạn rồi ạ.
    - Ngày mai vậy nhé ! Clôtiđơ, con hãy cố nài mời anh ấy ngày mai đến ăn với chúng ta. Chà ! Anh chàng Maxim tốt bụng này … vừa đúng tôi đang nghĩ tới anh mấy hôm nay.
    - Thật vậy, thưa ông ?
    - Phải, tôi sắp xếp lại những giấy tờ dạo ấy, ở trong cái tủ gỗ sồi kia kìa và tôi tìm được cái công việc sau cùng của chúng ta.
    - Công việc nào ạ ?
    - À, công việc ở đại lộ Hăngri Máctanh ấy mà !
    - Sao ? Ông giữ cái mớ giấy lộn ấy làm gì cơ chứ !
    Ba người ngồi với nhau trong phòng khách xinh xắnthông với đinh tròn bằng một cửa rộng.
    - Có phải Arxen Lupanh không nhỉ ? – Héclốc Sôm đột nhiên thấy hoài nghi tự hỏi.
    Chắc chắn đúng là Lupanh rồi, nhưng đó cũng là một người khác, giống nhau ở đôi điểm, cùng cá tính, cùng đường nét riêng, cùng ánh mắt và màu tóc !
    Arxen Lupanh mặc áo đuôi tôm, thắt cà vạc trắng, áo sơ mi vải mềm bó chẽn lấy thân, Lupanh nói năng họat bát, kể những câu chuyện đem lại cái vui ầm ĩ cho ông Đêtănggiơ và nụ cười cho đôi môi của cô Clôtiđơ. Mỗi nụ cười ấy hình như là phần thưởng mà Arxen Lupanh tìm kiếm và lấy làm vui sướng khi chinh phục được. Càng vui chuyện, Arxen Lupanh càng hóm hỉnh. Càng nghe giọng nói trong sáng và vui vẻ, nét mặt Clôtiđơ càng tươi dần lên và mất đi cái vẻ lãnh đạm vốn có.
    - Hai người yêu nhau ! – Héclốc Sôm nghĩ bụng, nhưng thế quái nào giữa Clôtiđơ Đêtănggiơ và Maxim Bécmông lại có thể thông cảm với nhau được nhỉ ? Liệu cô ấy có biết Maxim Bécmông chính là Arxen Lupanh không ?
    Đến bảy giờ, Héclốc vẫn lắng nghe một cách lo âu, cố chắt lọc trong những câu chuyện ấy, những điều có ích. Rồi hết sức thận trọng Héclốc Sôm xuống cầu thang, và đi qua phòng. Y chú ý nép về phía mà từ phòng khách không thể nhìn thấy được.
    Ra tới ngòai đường, Héclốc tin chắc là không có ôtô cũng chẳng có xe ngựa nào đỗ bên hè, bèn khập khễnh bước đi theo đại lộ Malexép. Nhưng sang đến phố bên cạnh, y chòang lên cái áo khóac vẫn vắt ở tay lên người, làm biến dạng cái mũ đang đội và thẳng người lên. Sau khi thay đổi hình dạng như thế, Héclốc quay trở lại quảng trường và đứng đợi, mắt dán vào cổng tòa biệt thự của kiến trúc sư Đêtănggiơ.
    Vừa lúc đó, Arxen Lupanh bước ra cửa. Chàng đi theo phố Côngxtăngtinốp, qua phố Luân Đôn và đi về trung tâm Pari. Sau chàng một trăm mét, Héclốc Sôm nhẹ nhàng bám theo.
    Đó là những giây phút tuyệt vời của tay thám tử người Anh. Y hít mạnh không khí hệt như một chú chó săn đánh hơi thấy dấu chân mới tinh khôi của một con thú. Với Héclốc Sôm theo dõi đối thủ là một việc hết sức dịu ngọt. Không phải y mà chính là Arxen Lupanh bị theo dõi, chính tay Arxen Lupanh vô hình ! Phải nói Héclốc Sôm đã giữ , đã buộc Arxen Lupanh vào mắt mình bằng những sợi dây kiên cố. Y khóai trá coi con mồi đang vô tình đi giữa những khách bộ hành kia như đã thuộc về y rồi !
    Nhưng một hiện tượng kì lạ bỗng đập vào mắt Héclốc Sôm : trong khỏang cách giữa y và Arxen Lupanh tự nhiên xuất hiện mấy kẻ đi cùng chiều, cụ thể là hai gã cao lớn đội mũ quả dưa ở trên vỉa hè bên trái và hai tay khác đội mũ lưỡi trai mồm ngậm thuốc lá ở trên vỉa hè bên phải.
    Có thể đây là một sự ngẫu nhiên. Nhưng Héclốc ngạc nhiên hơn khi thấy Lupanh vừa đi vào một quầy bán thuốc lá thì bốn gã lạ mặt ấy cũng đứng lại, ngạc nhiên hơn nữa là cả bốn cùng cất bước khi Lupanh đi ra, mỗi gã bước theo đường của mình trên hè phố Sôsêđăngtanh.
    - Chết cha rồi ! – Héclốc nghĩ thầm – Lupanh bị theo dõi !
    Cứ nghĩ có kẻ khác đang lần theo dấu vết của Arxen Lupanh, có kẻ khác sắp cướp đi của y không phải cái vinh quang – y cũng chẳng màng tới cái điều ấy – mà là cướp đi cái thú vui lớn lao, cái cảm khóai mãnh liệt một mình hạ được kẻ thù đáng gờm nhất chưa từng gặp, cái ý nghĩ ấy khiến y phẫn nộ. Tuy nhiên cũng có thể là y nhầm : bốn gã ấy có thái độ dửng dưng, thái độ hết sức tự nhiên của những người không muốn ai để ý đến mình khi lựa bước nhanh chậm theo bước chân của người khác.
    - Ú ớ thế mà Ganimar nắm được lắm vấn đề ra trò – Héclốc lẩm bẩm trong miệng – Liệu lão có chơi mình không nhỉ ?
    Héclốc Sôm rất muốn đến bắt chuyện với một trong bốn người lạ mặt đặng có thể bàn bạc thống nhất với gã. Nhưng khi sắp tới gần đại lộ, đường phố trở nên đông đảo hơn. Sợ mất hút Lupanh, Héclốc vội rảo bước. Vừa lúc y phát hiện Lupanh đang bước lên bậc thềm của tiệm ăn Hunggari ở góc phố Hende. Héclốc ngồi xuống một cái ghế dài công cộng ở bên kia đường. Y nhìn qua cửa tiệm ăn bỏ ngỏ, thấy Lupanh ngồi xuống một bàn ăn phục vụ xa hoa có trang trí khoa tươi. Ba ông mặc áo đuôi tôm và hai bà hết sức lịch sự đang ngồi ở bàn ấy đón tiếp Lupanh với những cử chỉ đầy thiện cảm.
    Héclốc Sôm đưa mắt tìm bốn gã lạ mặt. Y nhìn thấy chúng đứng lẫn trong đám đông đang nghe dàn nhạc Digan của một quán cà phê bên cạnh biểu diễn. Lạ một cái là hình như chúng chẳng quan tâm gì đến Arxen Lupanh cả, trong khi đó lại có rất nhiều người đang quây lấy chúng.
    Bất thình lình, một gã rút trong túi ra một điếu thuốc lá, tiến lại gần một ông mặc áo rơđanhgốt, đội mũ thanh cao. Ông này chìa điếu xì gà ra và Héclốc Sôm có cảm giác họ nói chuyện với nhau khá lâu, lâu hơn thời gian cần thiết để châm một điếu thuốc lá. Cuối cùng người đàn ông mặc áo rơđanhgốt bước lên bậc thềm và liếc nhìn vào trong tiệm ăn. Nhìn thấy Arxen Lupanh, ông ta bước tới, trao đổi với chàng vài câu gì đó rồi quay sang ngồi vào một bàn ăn ở bên cạnh. Héclốc Sôm xác định ông này không phải ai khác mà chính là lão kỵ sĩ ở đại lộ Hăngri Máctanh.
    Héclốc Sôm chợt hiểu hết. Không những Arxen Lupanh không bị theo dõi mà những gã kia đều là đồng bọn của hắn. Chúng để mắt tới sự an tòan của Lupanh. Chúng là vệ sĩ, là tùy tùng, là tay chân thân cận của Lupanh. Bất cứ ở đậu, hễ chủ tướng gặp nguy là bọn chúng có mặt ngay, sẵn sàng thông báo cho chủ, sẵn sàng bảo vệ chủ. Khẳng định cả bốn gã kia, cả cái lão mặc áo rơđanhgốt đều là tòng phạm của Lupanh !
    Anh chàng người Anh bỗng rùng mình, Chẳng lẽ không bao giờ y tóm cổ được con người khó tiếp cận ấy ? Một bè lũ như thế do một tay thủ lĩnh như thế cầm đầu, quả là mạnh ghê gớm !
    Héclốc Sôm vội xé một trang sổ tay, viết nhanh vài dòng bằng bút chì cho vào một cái phong bì rồi bảo một chú bé chạc mười lăm tuổi đang nằm dài trên ghế băng:
    - Này chú em, chú hãy “tầm” một cái xe mang ngay cái thư này cho cô thủ quỹ ở quán rượu Thụy Sĩ, quảng trường Satơlê. Ba chân bốn cẳng vào …
    Héclốc Sôm đưa cho chú bé một đồng bạc năm phrăng. Nháy mắt chiếc xe hơi chở chú bé đã mất hút ở chỗ ngoặt góc phố.
    Nửa giờ trôi qua. Đám người càng đông thêm. Thỉnh thỏang lắm, Héclốc mới nhìn thấy mấy gã tay chân của Lupanh. Chợt có ai đó chạm vào người y và thì thầm vào tai y:
    - Thế nào ? Có chuyện gì đấy hả, ông Héclốc Sôm?
    - À, ông Ganimar đấy à ?
    - Phải, tôi vừa nhận được bức thư ông gửi về quán rượu. Chuyện gì thế ?
    - Hắn ở kia.
    - Ông bảo sao ?
    - Kia kìa … Mãi tận cùng tiệm ăn … ông ngả đầu sang trái một chút … Thế ! Ông trông thấy hắn chưa ?
    - Không thấy !
    - Hắn đang rót rượu sâm banh cho một bà ngồi bên cạnh đấy.
    - Nhưng không phải hắn !
    - Chính hắn đấy, ông ạ !
    - Tôi bảo không mà lị … Ơ ! Nhưng này … có lẽ đúng thật ! – Ganimar ngây ngô nói - Chà ! Cái quân vô lại này, sao nó lại giống đến thế ? Nhưng những người ngồi cùng bàn kia là đồng bọn của hắn à ?
    - Không phải. Ngồi bên cạnh Lupanh là phu nhân Claivơđen, bà kia là nữ công tước Đơ Clit, ngồi đối diện là ông đại sứ Tây Ban Nha ở Luân Đôn.
    Ganimar toan bước xấn tới thì đã bị Héclốc níu lại.
    - Sao ông khinh xuất thế ? ông có một mình.
    - Hắn cũng thế !
    - Không đâu. Tay chân của hắn đang đứng gác đầy đàn đầy đống kia kìa. Không kể mấy đứa ở trong tiệm nữa đấy, ông Ganimar ạ.
    - Nhưng một khi tôi đã nắm được gáy Arxen Lupanh và kêu ầm tên hắn lên, cứ gọi là tất cả “hội” hầu bàn, tất cả tiệm ăn sẽ ập đến …
    - Tôi thấy có vài lính của ông vẫn hơn, ông Ganimar ạ !
    - Phải bất ngờ thì bè lũ Lupanh mới mở mắt ra. Không, ông cứ tin ở tôi, ông Héclốc ạ. Chẳng còn cách gì hơn đâu !
    Héclốc cũng cảm thấy là Ganimar nói có lý. Tốt hơn hết là cứ đánh liều lợi dụng tình huống đặc biệt này. Y đành căn dặn Ganimar:
    - Ông cố gắng sao cho bọn chúng phát hiện ra ông càng muộn càng tốt …
    Nói đọan, Héclốc Sôm lẻn ra sau một quán bán báo, mắt vẫn không rời Arxen Lupanh đang mỉm cười với phu nhân Claivơđen.
    Ông thanh tra Ganimar đi sang đường, hai tay đút túi quần ra vẻ ung dung lắm. Nhưng vừa tới vỉa hè, Ganimar bỗng nhanh nhẹn chuyển hướng và thoắt một cái thầy đã nhảy lên bậc thềm của tiệm ăn.
    Một tiếng còi chói tai rúc lên ! Ganimar xông vào tiệm, đâm sầm vào người đầu bếp bỗng dưng ở đâu xồ ra đứng chắn ngang cửa. tay đầu bếp phẫn nộ đẩy Ganimar ra cứ như xua đuổi một kẻ mà cách ăn mặc đáng ngờ làm ô danh cả vẻ xa hoa của tiệm ăn. Ganimar lảo đảo. Cùng lúc ấy ông mặc áo rơđanhgốt đi ra. Ông ta bênh Ganimar. Và thế là, ông ta và gã đầu bếp, hai người cãi nhau kịch liệt. Họ bíu chặt lấy Ganimar, kẻ kéo ra người co vào ! Mặc dầu cố gắng hết sức, mặc dầu phản kháng điên cuồng. Ganimar đáng thương vẫn bị tống cổ xuống khỏi bậc thềm !
    Lập tức người ta xúm đông xúm đỏ lại. Hai thầy cảnh sát thấy ồn ào định lách đám đông chen vào. Nhưng không hiểu sao hai thầy bị kẹt cứng giữa những cái vai cứ ép chặt mãi vào, giữa những cái lưng bè bè ngáng trước mặt …
    Bỗng dưng như có phép tiên, lối đi trở nên thóang đãng. Gã đầu bếp biết mình lầm xin lỗi rối rít, ông mặc áo rơđanhgốt thôi không bênh thầy thanh tra nữa, đám đông dãn ra, các thầy cảnh sát bỏ đi … Ganimar liền đâm bổ tới cái bàn có sáu khách ăn. Chỉ còn năm người ngồi quanh bàn ! Ganimar đảo mắt nhìn quanh … Không có lối thoát ra phố được ngòai lối cửa.
    - Người vừa ngồi ăn ở đây đâu ?- Ganimar quát hỏi năm khách ăn – Lúc nãy có sáu người cơ mà! Người thứ sáu đi đâu rồi ?
    - Ông Đêtrô ấy à ?
    - Không, Arxen Lupanh !
    Một người hầu bàn lại gần, nói :
    - Ông ấy vừa mới đi lên gác lửng.
    Ganimar vội leo lên gác lửng. Gác gồm hai buồng và có một cửa đặc biệt ăn ra đại lộ …
    - Thế là hắn đã cao chạy xa bay rồi ! – Ganimar rên rỉ - Bây giờ thì có trời tìm.
    Arxen Lupanh đi chưa phải đã xa lắm. Chàng đang ung dung ngồi trên chiếc xe khách Mađơlen Baxtiơ. Ba con ngựa thủng thẳng kéo chiếc xe ấy vượt qua quảng trường Ôpêra, vào phố Capuxin. Trên chỗ đứng cửa xe, hai gã cao lớn đội mũ quả dưa đang chuyện trò thân mật. Ở tầng thượng, ngay phía trên bậc lên xuống cửa xe, một ông già hiền từ ngồi “ngủ gà ngủ vịt”: Đó là Héclốc Sôm !
    Đầu lúc lắc, người đung đưa theo nhịp chuyển động của chiếc xe tam mã, tay thám tử người Anh lẩm bẩm nói một mình:
    - Chà ! Giá anh chàng Uynxơn mà trông thấy mình lúc này chắc phải phục lăn phục lóc ! Nghe tiếng còi mình đã biết ngay là hỏng bét rồi. Lúc ấy chỉ có việc mở to mắt giám sát xung quanh tiệm ăn là thượng sách thôi. Đúng là với thằng cha Lupanh quái quỉ này cuộc đời cũng lắt léo gớm !
    Đến bến cuối cùng, Héclốc Sôm nghiêng đầu liếc mắt nhìn xuống: Arxen Lupanh đã xuống xe và đang đi qua trước mặt hai tên vệ sĩ . Héclốc thóang thấy Lupanh nói khẽ:
    - Quảng trường Êtoan !
    - Hay lắm ! Bọn chúng hẹn nhau ở quảng trường Êtoan ! Mình sẽ đến đó. Mặc cho hắn chuồn lên cái xe ngựa cho thuê kia. Mình sẽ cho xe bám theo hai tên vệ sĩ – Héclốc nghĩ thầm.
    Hai gã tay chân của Lupanh đi bộ. Đúng là chúng đến quảng trường Êtoan thật. Chẳng thèm để ý trước sau, một gã giơ tay bấm chuông gọi cửa một ngôi nhà hẹp, số 40 phố Salgranh. Héclốc Sôm nấp rình trong bóng tối một chỗ thụt vào ở góc phố vắng ấy.
    Một trong hai cửa sổ của tầng trệt bỗng mở . Một người đội mũ tròn ló ra đóng cánh cửa con lại. Cửa sổ chân vòm ở phía trên những cánh cửa con ấy bỗng bật sáng.
    Mười phút sau, một người đến bấm chuông cửa nhà ấy, rồi tiếp ngay sau đấy là một người khác. Cuối cùng một chiếc xe ngựa cho thuê đỗ lại. Héclốc Sôm thấy có hai người bước xuống. Arxen Lupanh và một người đàn bà mặc áo măng tô, đội một cái mũ có mạng che mặt.
    - Không nghi ngờ gì nữa, người đàn bà tóc hoe rồi ! – Héclốc Sôm nhìn chiếc xe ngựa cho thuê lăn bánh đi xa, nhủ thầm.
    Héclốc Sôm đứng chờ mấy phút rồi tiến lại gần nhà. Y leo lên bậu cửa sổ, kiễng chân ghé mắt nhìn vào trong phòng qua cửa sổ trên.
    Arxen Lupanh đứng tựa vào lò sưởi, đang nói thao thao. Lũ tay chân vây quanh đang chăm chú nghe. Trong lũ ấy, héclốc Sôm nhận ra lão mặc áo rơđanhgốt và hình như cả gã đầu bếp ở tiệm ăn Hunggari góc phố Henđe nữa. Còn người đàn bà tóc hoe ngồi trong một cái ghế bành, xoay lưng ra cửa sổ.
    - Bọn chúng họp – Héclốc nghĩ – Những biến cố hồi chiều khiến chúng lo lắng, thấy cần phải bàn bạc ! Chà ! Phải tóm gọn một mẻ mới được !
    Thấy một tên tay chân của Lupanh nhúc nhích, Héclốc vội nhảy xuống đất và lẩn vào bóng tối. Lão mặc rơđanhgốt cũng gã đầu bếp đi ra khỏi nhà. Ngay sau đó, đèn trên lầu bật sáng, một người nào đó đóng cửa sổ con. Lập tức trên gác cũng như dưới nhà tắt đèn tối om hết.
    - Lupanh và ả ở lại buồng dưới – Héclốc tự nhủ - Còn hai tên tòng phạm ở lầu một.
    Héclốc đứng rình gần như suốt đêm không nhúc nhích sợ rời mắt ra nhỡ Arxen Lupanh lại chuồn mất. Tới bốn giờ sáng, Héclốc trông thấy hai cảnh sát ở đầu phố, y bèn đến gặp, nói rõ tình hình và trao cho họ việc canh gác ngôi nhà.
    Héclốc Sôm liền đi ngay đến nhà riêng của Ganimar ở phố Pécgoleđơ và dựng Ganimar dậy:
    - Tôi lại chõm được hắn rồi !
    - Arxen Lupanh ấy à ?
    - Phải.
    - Ông chõm được hắn theo kiểu chiều hôm qua, thà tôi đi ngủ lại còn hơn. Nhưng thôi, ta cứ đến sở cẩm.
    Họ đi đến phố Mesnil, gõ cửa nhà riêng ông cẩm Đơquanhtrơ. Sau đó cùng với nửa tá cảnh sát, họ quay trở lại phố Salgranh.
    - Có gì mới không ? – Héclốc hỏi hai cảnh sát đứng canh gác.
    - Chẳng có gì cả.
    Trời bắt đầu rạng sáng. Sau khi đã bố trí đâu ra đấy, thầy cẩm Đơquanhtrơ bấm chuông rồi đi tới buồng của người gác cổng. Sự đột nhập bất ngờ của cảnh sát khiến người đàn bà gác cổng sợ rụng rời chân tay. Mắt nhắm mắt mở, bà ta run rẩy đáp là ở tầng dưới này không có người ở.
    - Sao ? Không có người ở à ? – Ganimar quát hỏi.
    - Thưa ông không ạ. Nhà dưới này là của hai anh em ông Lơru ở lầu một … Dạ các ông ấy kê đồ đạc ở đây để đón khách ở quê ra.
    - Một ông và một bà phải không ?
    - Vâng.
    - Hai ông bà khách đến đây tối qua chứ gì ?
    - Vâng có lẽ thế … Tôi ngủ. Vả lại tôi cũng không rõ lắm. Chìa khóa đây, Tối hôm qua họ cũng không hỏi chìa khóa.
    Với chìa khóa ấy, thầy cẩm mở cái cửa ở phía bên kia phòng ngòai. Tầng dưới chỉ gồm hai buồng : cả hai buồng đều trống không !
    - Vô lý ! – Héclốc Sôm thốt lên – Tôi đã nhìn thấy chúng, cả Lupanh lẫn ả mà !
    Thầy cẩm cười giễu :
    - Tôi không nghi ngờ điều đó, nhưng chúng không còn ở trong này nữa.
    - Ta thử lên tầng trên xem. Chắc chúng ở trên ấy.
    - Người ở lầu một là anh em ông Lơru.
    - Ta sẽ hỏi các ông Lơru.
    Tất cả kéo nhau lên gác. Thầy cẩm bấm chuông. Tới hồi chuông thứ hai, một gã chỉ mặc áo sơ mi hầm hầm ló mặt ra. Không phải ai khác, chính là một trong hai tên vệ sĩ của Lupanh.
    - Làm gì mà ầm ĩ lên thế hả ? cái kiểu đâu mới bảnh mắt đã réo đã gọi om xòm …
    Nhưng bỗng gã im bặt, rồi sửng sốt thốt lên :
    - Lạy chúa ! ông Đơquanhtrơ ! cả ông Ganimar nữa này ! Tôi có mơ không nhỉ ? Tôi có thể giúp được các ông việc gì không ạ ?
    Một tiếng cười phá lên ! Ganimar ôm bụng, gập người xuống bò ra mà cười.
    - Anh Lơru đấy à ? Ganimar nói – Buồn cười đến chết mất. Lơru, tòng phạm của Arxen Lupanh ! Ha ha ! Thế còn ông em của anh đâu rồi mà tôi không thấy ?
    - Étmông ơi ! Em dậy chưa đấy ? Có ông Ganimar lại thăm chúng ta đây này !
    Gã thứ hai ở trong buồng đi ra khiến Ganimar lại cười phá lên vui hơn nữa.
    - Thế là thế nào hả ? Không thể tưởng tượng nổi ! Chà, các ông bạn thân mến, các bạn đang ở trong tình thế khó xử đấy! Ai mà học đến chữ ngờ cơ chứ ? Cũng may là có Ganimar này để mắt tới. Hơn nữa Ganimar lại có bạn bè luôn sẵn sàng giúp một tay … những người bạn ở xa đến cơ đấy !
    Nói đọan, ganimar quay lại giới thiệu với Héclốc Sôm :
    - Xin giới thiệu, ông Vichto Lơru, thanh tra mật thám, một trong những người bạn tốt nhất của đội hiến binh chúng tôi. Còn đây là ông Étmông Lơru, chánh thơ kỳ sở đo người !
    "Wherever there is a door, there must be a key to get through..."
    "The power of possibility is infinite..."

    Trickmaster --
    ----------------------------------------------------

  11. Cảm ơn trickmaster vì bài viết:

    Arsene_Lupin (23-04-2010)

+ Trả Lời Ðề Tài
Trang 1/2
1 2 cuốicuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

     

Chủ đề giống nhau

  1. Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 27-04-2008, 11:19 AM

Visitors found this page by searching for:

ARSENE LUPIN

herlock sHolmes

arsenelupin doi dau voi herlock sholmes

truyen cua Maurice Leblanc

tuong cuop lupanh

arsene lupin doi dich voi

Arsene Lupin đối mặt với Herlock Sholmes

sách cũ maurice leblanc

tham tu selochom vu an vien kim cuong xanh

arsène lupin

vu an vien kim cuong xanh cua tham tu selochomeArsene Lupin - Maurice Leblanctruyện arsene lupin maurice leblancarsene lupin đối địch herlock sholmesMaurice Leblanc cac tac phamarsène lupin đối đầu vớitruyen cuộc đấu trí giữa shelok holme và asene lupinbí mật cây kim rỗng maurice leblancmaurice leblancArsene lupin doi dich herlock sholmesmaurice leblanc những chiếc răng cọpTruyen trinh tham Arsene Lupintham tu Seloc hom vu an vien kim cuong xanharsenelupintấm gương không tráng arxen lupin tham tu lung danharxen lupanh tham tu lung danhTruyen trinh tham maurice blancearxen lupanharsene lupin doi mat voi herlock sholmes
Dien Dan

Bookmarks

Quuyền Hạn Của Bạn

  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể trả lời bài viết
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể chỉnh sửa bài viết