+ Trả Lời Ðề Tài
Trang 2/2
đầuđầu 1 2
kết quả từ 11 tới 19 trên 19

Ðề tài: Vụ bí ẩn vòng tròn thần bí-Truyện trinh thám

  1. Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Đất Quảng ân tình
    Tuổi
    16
    Bài gởi
    1,962
    Cảm ơn
    98
    Được cảm ơn 99 lần trong 63 bài
    Sent 3 thank(s)
    Received 3 thank(s)
    Rep Power
    42

    Share/Bookmark



    Chương 10
    LỜI NGUYỀN RỦA
    Lần này, Ba Thám Tử Trẻ không cần phải bịa đặt chuyện viết báo cho trường. Không có tiếp tân nào bảo vệ ông cựu quay phim Elliot Farber, Ba Thám tử chỉ việc bước vào tiệm để nói chuyện với ông.
    Khi cả ba chui lọt vào cửa hiệu chật hẹp bụi bậm nằm kẹp giữa nhà làm tóc và cửa hàng bán đồ trang trí nội thất, Hannibal đi thẳng vào vấn đề ngay:
    - Thưa chú Farber, chú là người từng quay phim cho bà Madeline Bainbridge và được bà thích nhất, phải không ạ?
    Farber người gầy, sắc mặt vàng khè, ông nheo mắt để nhìn ba vị khách trẻ cho rõ hơn qua làn khói bay ra lừ điếu thuốc trong miệng ông,
    - Tôi đoán biết các cậu là ai rồi, - ông nói. Những cậu bé say mê điện ảnh hai ba thế hệ về trước, đúng không nào?
    - Gần đúng như vậy - Hannibal đồng tình.
    Farber mỉm cười quay lưng vào quầy.
    - Đúng, ông nói, tôi là người quay hầu hết các bộ phim của Bainbridge. Bà là một nữ diễn viên tài ba!
    Ông vứt điếu thuốc xuống đất, dùng chân đạp để dập lửa.
    - Và đẹp nữa chứ! Tôi đã từng biết nhiều người đẹp chuyên nghiệp không chịu đựng được máy quay phim, nếu không có trang điểm và ánh sáng thích hợp. Đó là lý do làm cho tôi bỏ ngành điện ảnh. Tôi chán nghe bị chửi rủa khi con mụ điệu đàng nào đó không được giống như nữ hoàng Cléopâtre. Còn đối với bà Bainbridge, thì không có vấn đề gì; và không bao giờ bị hư phim khi quay bà!
    - Bà có khó tính không ạ? Hannibal hỏi.
    - Khi muốn một cái gì đó, thì bà phải có cho bằng được, ít nhất là khi trở nên danh tiếng. Chính vì vậy mà chúng tôi mới bị rơi vào cái ổ phù thủy ấy.
    - Tấn bi kịch ở Salem hả? Hannibal nhắc.
    - Đúng. Ramon Desparto say mê ý làm bộ phim này. Mà bà Bainbridge thì say mê chàng ấy, nên phải làm theo nguyện vọng của chàng. Còn chúng tôi thì lo cho bà, bà đang làm hỏng đường công danh củaa mình vì chàng ta.
    - Đúng chuyện đã xảy ra, Peter nãy giờ im lặng phát biểu. Sau khi ông ấy chết, bà không còn đủ can đảm quay thêm bộ phim nào hết.
    - Bà cứ tưởng mình có lỗi, Farber nói. Bà và Desparto đã cãi nhau trước khi tai nạn xảy ra, bà nói thật những gì mà bà nghĩ về chàng. Mà bà nói rất đúng nữa kìa. Chàng đang đeo đuổi một nữ diễn viên khác, Estelle DuBarry, làm nàng Madeline ghen. Nếu các cậu đang tổ chức câu lạc bộ những bạn ái mộ Madeline, hay viết báo gì đó, thì bỏ qua những gì tôi vừa mới nói nhé. Không nên nhắc lại chuyện quá khứ làm gì.
    - Thỉnh thoảng, chú có còn gặp lại bà không? Hannibal hỏi. Hay chú có nói chuyện điện thoại với bà không?
    - Không bao giờ. Không ai còn gặp ai nữa.
    Bob đưa cho ông Farber xem bản sao của tấm hình tìm được ở thư viện.
    - Estelle DuBarry là bạn rất thân với bà Bainbridge, đúng không? Trên hình chụp nhân dịp buổi lễ này, có bà Estelle đây.
    Farber lấy tấm hình từ tay Bob.
    - À! Hội Vòng Tròn Thần Bí. Có mười ba người đều có mặt. Kể cả tôi.
    - Vậy là ngồi bàn có mười ba người hả? Hannibal ngạc nhiên hỏi. Con số lạ quá.
    - Trái lại, điều đương nhiên thôi, đối với phù thủy - Farber mỉm cười nói.
    - Vậy các chú thành lập tập đoàn phù thủy! Bob kêu.
    - Tất nhiên! Farber phá lên cười trả lời. Đâu có ai cấm chuyện này. Madeline là phù thủy, hay đúng hơn là bà tưởng mình là phù thủy. Bà gọi đó là Tôn Giáo Cổ Xưa. Bà không cưỡi lên cái chổi bay, bà không bán linh hồn mình cho quỷ sứ, nhưng bà một mực tin rằng bà có phép. Chúng tôi không ai dám cãi lời bà. Dù sao, thì bà là ngôi sao, và nếu bà có bắt chúng tôi sơn toàn thân màu tím, thì chúng tôi sẽ làm ngay thôi. Mọi người đều là thành viên: Eslelle DuBarry, Lupine Hazel, Janel Pierte, và có cái cô Clara Adams cù lần: thầy phù thủy và mụ phù thủy. Tất cả đều như thế!
    - Cả Jefferson Long nữa à? Hannibal hỏi.
    - Tất nhiên là có ông này. Nhưng tôi nghĩ ông ấy không thích mọi người biết chuyện bây giờ đâu, ông ấy đã trở thành nhân vật quan trọng qua chương trình truyền hình! Nhưng thời xưa ông ta cũng chơi làm phù thủy như mọi người thôi.
    Hannibal mỉm cười.
    - Chú có gặp lại bạn bè cũ không ạ?
    - Có một số thôi. Nhưng Jefferson thì không: ông này chỉ có nói chuyện với cảnh sát thôi. Cô bé Eslelle tội nghiệp đã gây rắc rối giữa Madeline và Desparto cũng không hề thành công. Cô ấy không có tài và già đi khá nhanh. Bây giờ nhìn, có thể tưởng lầm là bà nội tôi ấy. Hiện tại Eslelle có khách sạn nhỏ ở Hollywood, tính tình dễ thương lắm.
    - Bà có chịu phỏng vấn không? Hannibal hỏi.
    - Chắc chắn. Cô ấy rất thích được nhiều người chú ý đến mình. À các cậu ơi, nhưng đây là bài báo gì vậy? Thiếu nhi hả?
    - Thật ra, là cháu đang theo học về lịch sử điện ảnh, và cháu... Hannibal nói.
    - À hiểu rồi, hiểu rồi - Farber vừa nói vừa xem tấm hình của Bob đưa. Để tôi đưa địa chỉ của Estelle Dubarry cho, và số điện thoại của Ted Finley nữa, ông già này hay lắm! Tám chục tuổi rồi, hay gần như thế, mà vẫn còn làm trong điện ảnh. Cứ nói với ông tôi bảo các cậu đến.
    - Còn những người kia? Bob hỏi.
    - Ramon Desparto đã ngủ với giun từ lâu rồi. Clara Adams... thì tôi không biết làm cách nào các cậu có thể liên lạc được, cô ấy sống với bà Madeline và cả hai người phụ nữ tội nghiệp không muốn gặp ai cả. Nicholas Fowler, viết kịch bản, cũng đã chết cách đây mấy năm rồi, bị nhồi máu cơ tim. Janet Pierce lấy được ông bá tước hay công tước gì đó. Bà ấy đi Châu âu và chưa bao giờ về lại. Lupine Hazel thì lấy một người bạn thời thơ ấu và sống ở Billsville, bang Montana. Không thể nào tìm ra. Còn cô Marie Alexander… thì buồn lắm!
    - Có phải người phụ nữ tóc dài không ạ? Peter hỏi - Chuyện gì đó xảy ra với cô ấy?
    - Có hôm cô ấy đi tắm ở Malibu, bị mắc vào thủy triều và chết đuối mất.
    - Úi chà! - Peter kêu. Ba người chết trong số mười ba thành viên lập đoàn phù thủy!
    - Hình chụp lâu quá rồi! Farber nhận xét. Theo tôi, chúng tôi vậy là khá lắm. Gloria Gibbs, cô gái xấu xí làm thư ký cho Desparto, làm việc cho một đại lý đổi tiền ở Century City. Thỉnh thoảng tôi có mời cô ấy di ăn cơm tối.
    Hannibal cầm hình xem xét lại. Thám tử trưởng chỉ người đàn ông, theo chú thích dưới hình, có tên là Charles GoodFellow, một người đàn ông rất mảnh khảnh, có mái tóc đen bôi brillantine, để giữ mái tóc bóng loáng kéo ra phía sau.
    - Cháu có cảm giác là mặt ông này quen lắm, ông ấy còn đóng phim không?
    Farber nhíu mày.
    - Goodfellow hả? Quên mất tên này chứ. Thời đó, anh ấy chỉ đóng những đoạn vai ngắn: tài xế taxi, người gác cổng khách sạn... Thế nào các cậu cũng sẽ thấy anh chàng này, nếu xem nhiều phim cũ ở truyền hình. Tôi cũng không biết anh ấy thế nào rồi. Đó là người duy nhất mà tôi bị mất vết tích hẳn. Đó là loại người dễ quên. Là người Mỹ, nhưng không biết tại sao, cha mẹ lại sống ở Hà Lan khi anh ta còn nhỏ. Anh này khó chịu lắm, hay làm bộ làm điệu. Khi được biết rằng vào những ngày lễ Sabbat mọi người phải uống rượu mật ong trong cùng cái ly, anh ta rất giận. Nhưng vẫn uống, rồi sau đó đi rửa miệng.
    Ba thám tử cười.
    - Nghe chú nói - Hannibal nhận xét, một tập đoàn phù thủy cũng hiền lành như một đội bóng chày.
    - Ôi tất cả đều vô tư thôi. Chỉ sau cái chết của Desparto, thì một số người bắt đầu tự hỏi không biết Madeline có thật sự có phép thần bí không?
    - Bà ấy đã ém bùa Desparto à? Hannibal hỏi.
    Farber thở dài.
    - Có thể không nên nói cho các cậu nghe. Khi tức giận, người ta hay nói những lời như vậy. Bà ấy đã bảo chàng "đi chỗ khác mà chết cho khỏi thấy xác". Tự nhiên đó chỉ là cách nói mà thôi, và tôi tin chắc bà không hề nghĩ những gì mình nói. Nhưng bà vừa nói xong, là chàng Ramon lên xe đi. Thắng không ăn, chàng bị đụng vào cây. Thời đó không có dây an toàn và chàng bị bắn ra khỏi xe. Chúng tôi tìm thấy chàng kẹt giữa hai cành cây, ở nửa dốc ven dường. Chàng bị treo trên đó, đầu nghiêng một bên, gãy cổ.
    - Úi chà! Peter kêu.
    - Sau đó tập đoàn phù thủy tan rã, Madeline rút về nhà sống ẩn dật, thế là xong. Bây giờ không còn ai nói chuyện với Madeline nữa, và tôi đoán là cũng không còn ai nói nhiều về bà nữa.
    - Thế còn người đại diện lo việc cho bà. Ông xưa kia làm tài xế cho bà ấy ạ? Hannibal hỏi
    - Tôi biết rất ít về ông này - Farber nói.
    Ông xé tờ giấy từ tập giấy trên quầy, viết vào đó địa chỉ của Estelle DuBarry, số điện thoại của Ted Finley và chỗ làm của Gloria Gibbs ở Century City. Ông đưa tờ giấy cho ba thám tử. Rồi trong khi ba bạn ra khỏi tiệm, ông vẫn chống cằm trên quầy, đăm chiêu nhìn trước mặt, chìm đắm trong kỷ niệm,
    - Ông này dễ thương quá - Peter nhận xét khi ra ngoài - và nói nhiều nữa.
    - Có lẽ chuyến viếng thăm của ta đã gợi nơi ông khá nhiều kỷ niệm đau buồn - Bob nói thêm. Khi ta ra đi, ông ấy không hề thấy ta, mà thấy Ramon Desparto bị treo trên cây, gãy cổ.
     

  2. Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Đất Quảng ân tình
    Tuổi
    16
    Bài gởi
    1,962
    Cảm ơn
    98
    Được cảm ơn 99 lần trong 63 bài
    Sent 3 thank(s)
    Received 3 thank(s)
    Rep Power
    42



    Chương 11
    BẠN VÀ THÙ
    Khách sạn của Estelle DuBarry nằm trên con đường đâm ra đại lộ Hollywood. Khi Bob bấm chuông, một phụ nữ lớn tuổi, lóc bạch kim uốn xoắn, cặp mày rất đen, ra mở cửa.
    - Cô DuBarry phải không ạ? Bob hỏi.
    - Tôi đây.
    Bà nheo mắt lại. Có lẽ bà bị cận và không chịu đeo kính.
    - Chú Farber nói là có thể cô sẽ đồng ý để cho tụi cháu phỏng vấn một chút, - Bob nói. Tụi cháu làm bài tập hè về lịch sử điện ảnh.
    - Sáng kiến rất hay! Bà nói.
    Bà đẩy cánh cửa lưới, mời ba thám tử vào một gian phòng nhỏ oi bức, vừa dùng làm phòng khách vừa làm văn phòng. Ba cậu ngồi xuống, rồi cựu diễn viên thao thao bất tuyệt kể ngay về đường công danh của mình. Bà đến Hollywood khi còn rất trẻ và đã đóng thử mấy đoạn phim ngắn. Bà được phân vai trong nhiều bộ phim khá tồi và một vài bộ phim vĩ đại. Nhưng do con đường công danh không sáng chói lắm, nên chẳng bao lâu, bà không còn gì để kể nữa.
    Khi đó Hannibal nhắc đến Madeline Bainbridge, và không khí đột ngột căng thẳng lên.
    - Con mụ quỷ sứ! Con mắc dịch! Bà DuBarry la lên. Nó luôn ganh ghét tôi. Tôi đẹp và không làm bộ làm tịch như nó. Chính lỗi nó, nên tôi mới rơi vào cái chân quản lý khách sạn tồi tàn. Chính tại nó mà tôi đã không lấy được anh Ramon và sống ở một cung điện tại Bel Air.
    Bà DuBarry trừng mắt nhìn Hannibal. Thám tử trưởng nhìn sang chỗ khác.
    - Chú Faber có nói về một tập đoàn phù thủy - cuối cùng cậu nói. Cô có thể kể cho tụi cháu nghe không?
    Bà DuBarry tái mặt, rồi đỏ mặt.
    - Chúng tôi chơi cho vui thôi - bà nói. Không ai tin cả, ngoại trừ Madeline.
    - Cô không tin mấy trò phù thủy phải không ạ?
    - Tất nhiên là không!
    - Mới lúc nãy, cô đã nói một câu rất lạ, rằng không có bà Madeline, thì cô đã sống ở Bel Air cùng Ramon rồi. Làm sao có thể được? Ramon Desparto chết vì tai nạn mà.
    - Không phải là tai nạn - bà DuBarry la lên. Đó là...
    Bà không nói hết câu.
    Bob vặn người trên ghế.
    - Cô thật tử tế vì đã bỏ thời gian tiếp tụi cháu - Bob nói. Cô có biết một ai khác mà tụi cháu có thể gặp không ạ? Một người bạn cũ của Madeline Bainbridge vẫn còn giữ liên lạc với bà ấy? Hay thư ký bà ấy?
    - Tôi nghĩ rằng trong vùng không còn bao nhiêu người sống sót trong hội Vòng Tròn Thần Bí - Estelle trả lời.
    - Chuyện gì đã xảy ra với Charle Goodfellow - Hannibal hỏi.
    - Biến mất khỏi xã hội.
    - Cháu hiểu.
    Ba thám tử chào ra về, trở ra xe nơi Mập đang chờ.
    - Bà ấy không biết gì giúp ích được cho ta - Bob thông báo.
    - Bà ấy nghĩ rằng bà Bainbridge đã ám sát Desparto - Peter nói thêm. Bà ấy đã thật sự sợ bà Bainbridge!
    - Không hiểu Ted Finley có giúp gì được ta không? -Hannibal nói.
    - Còn mình, mình tự hỏi không hiểu ông ấy có chịu tiếp bọn mình không? Bob nói rõ.
    - Mình nghĩ là sẽ tiếp, Hannibal trả lời. Từ khi có vụ trộm phim, ai cũng quan tâm đến bà Bainbridge.
    Hannibal không lầm. Sau khi ăn trưa nhanh, thám tử trưởng gọi điện thoại cho Finley. Lúc đầu, Hannibal chỉ nghe có máy trả lời tự động, nhưng Finley gọi lại ngay sau đó, ông diễn viên già vui tính và không có gì giấu giếm cả. Ông thừa nhận ngay rằng có tập đoàn phù thủy. Còn về Madeline, thì ông rất quý và khâm phục bà, nhưng không gặp lại bà đã ba chục năm nay.
    - Không còn ai gặp bà nữa - ông nói thêm. Tài xế của bà, tên Gray, đã nắm mọi việc trong tay. Khi gọi điện thoại đến, thì chính ông này trả lời và cho biết bà không muốn nói chuyện với ai. Trong suốt một thời gian, sau khi Desparto chết, tôi đã cố khuyên ngăn để bà không xa lánh người đời hẳn. Nhưng cuối cùng tôi bỏ cuộc. Có thể mọi việc sẽ tốt hơn, ngay khi truyền hình đã mua phim của bà.
    - Và các bộ phim bị đánh cắp - Hannibal nói thêm. Bọn trộm đòi tiền chuộc...
    - Tiền này sẽ được trả - Finley tiên đoán. Các bộ phim này vô giá. Khi thế hệ mới được xem phim, điện thoại tôi sẽ không còn reo nữa. Tất cả mọi người sẽ muốn được nghe nói về Madeline.
    - Thêm một câu hỏi cuối cùng nữa - Hannibal nói. Bác có biết chuyện gì đã xảy ra với Charles Goodfellow không ạ? Ông là người bạn duy nhất của bà Madeline Bainbridge mà cháu chưa tìm lại được tông tích.
    - Goodfellow hả? Không, tôi cũng không còn liên lạc gì. Anh này cũng không xuất sắc lắm. Chắc là đã về quê bán đồ ngũ kim rồi!
    Hannibal cám ơn. Ted Finley gác máy xuống.
    - Không được gì! Thám tử tưởng thông báo. Ông ấy không biết gì và cũng không giữ được liên lạc với bà Bainbridge.
    - Còn Gloria Gibbs - Bob nhận xét - bọn mình biết chỗ bà ấy làm việc.
    - Đúng, mình sẽ gọi thử, nhưng mình nghĩ là chỉ phí thời gian mà thôi.
    Hannibal quay số điện thoại của đại lý đổi tiền. Chính Gloria Gibbs trả lời. Bà cũng không có thông tin gì nhiều hơn những bạn khác của Madeline Bainbridge. Thậm chí, bà còn tỏ ra không tử tế.
    - Chuyện xảy ra lâu lắm rồi - bà nói. Và tôi cóc cần biết là đã từng quen một mụ phù thủy tóc vàng!
    - Đúng là phù thủy thật - Hannibal vội vàng đồng tình. Và cô cũng thuộc tập đoàn phù thủy ấy, phải không ạ?
    - Đúng, chuyện vớ vẩn! Tôi không hề thấy thích thú đi nhảy múa dưới ánh trăng chút nào, trong khi rất muốn đi ngủ!
    Gloria Gibbs có còn giữ liên lạc với bà Bainbridge không? Hay với Charles Goodfellow, là người vắng mặt không? Tất nhiên là không. Còn về Clara Adams, thì Gloria cho rằng cô này chỉ là kẻ bị bắt nạt và không đáng quan tâm. Bà gác máy.
    - Bà này không được dễ thương lắm - Hannibal bình luận. Nhưng bà xác nhận những gì những người khác đã nói. Đúng là có tập đoàn phù thủy, nhưng nếu có chuyện này, là điều bí mật trong quyển hồi ký của Madeline Bainbridge, thì đâu có thể làm ai sợ được. Ngoại trừ Charles Goodfellow, là người mà người ta chưa biết được suy nghĩ và tình cảm, thì quý ông quý bà còn lại không hề bận tâm lo lắng gì đến mấy trò phù thủy. Vậy là phải tìm một hướng khác. Trừ phi...
    Hannibal nhíu mày im lặng.
    - Jefferson Long - thám tử trưởng nói tiếp - là người duy nhất không chịu thừa nhận mình đã thuộc tập đoàn phù thủy. Nhưng ông không thể nào lấy cắp quyển hồi ký, bởi vì ông ấy đang phỏng vấn Marvin Gray, vào lúc hồi ký bị trộm.
    - Ông ấy có thể giao cho một ai đó làm thay - Peter bắt bẻ. Chính Gray đã có thể nói đến quyển hồi ký, rồi sau đó quên đi.
    - Cũng có thể, nhưng chắc là khó - Hannibal phán đoán. Nhưng mình rất nghi ông Long này. Không hiểu cảnh sát hiểu gì về ông.
    - Cậu nghĩ ông ấy đóng kịch à? Peter hỏi.
    - Mình có cảm giác ông đang diễn một vụ nào đó. Dường như ông quen với tất cả cảnh sát miền Nam California. Nếu vậy, thì ông ấy cũng phải quen cảnh sát trưởng Reynolds của ta, ở Rocky. Hay ta xin ý kiến chú Reynolds? Mình tin vào chú Reynolds hơn là sáu kệ huân chương, huy chương và bằng khen.
     

  3. Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Đất Quảng ân tình
    Tuổi
    16
    Bài gởi
    1,962
    Cảm ơn
    98
    Được cảm ơn 99 lần trong 63 bài
    Sent 3 thank(s)
    Received 3 thank(s)
    Rep Power
    42



    Chương 12
    KẺ GÂY TAI NẠN
    - Jefferson Long hả? Cảnh sát trưởng Reynolds vừa hỏi lại vừa ngả lưng vào ghế bành xoay. Tự nhiên là tôi có biết. Không có hội nghị ngành cảnh sát nào ở bang này diễn ra mà thiếu ông ấy.
    Cảnh sát trưởng Reynolds nhìn Ba Thám Tử trẻ, nét mặt dò hỏi. Ba cậu xếp thành hàng trước mặt ông.
    - Tại sao các cậu lại quan tâm đến ông Long? Reynolds hỏi.
    - Nếu trả lời chú, thì cháu phạm tội không bảo mật - Hannibal thú nhận.
    - À tôi hiểu. Khi cậu nói kiểu này, có nghĩa là ba thám tử trẻ đang lo một vụ mới. Thôi, được rồi. Miễn sao các cậu không mạo hiểm... Tôi có gặp ông Long ở các cuộc họp, và thỉnh thoảng thấy ông trên truyền hình. Tôi không phàn nàn gì về ông, ông ấy thông tin cho công chúng về tội ác và tội phạm. Ông ta nói mình tự thực hiện các cuộc điều tra với tư cách nhà báo. Điều này hoàn toàn sai. Theo tôi, ông ta giỏi moi thông tin người khác, ông ta biết cách gợi cho người khác nói chuyện. Thật ra, ông ấy không hề quan tâm gì đến công lý. Ông ta chỉ cần có một sự nghiệp để nhờ đó làm các buổi phát hình của ông có nhiều người xem hơn.
    - Nói cách khác, đó là người bảo vệ công lý dỏm - Peter bình luận. Nhưng ông làm cách nào để nhận được bấy nhiêu huy chương của ngành cảnh sát?
    Cảnh sát Reynolds nhún vai.
    - Ông thông tin cho công chúng về những vụ buôn lậu, vụ trộm nhà, làm tiền giả, v.v. Cảnh sát cần gây lòng tin nơi công chúng, và theo cách của mình, thì Long có đóng góp vào việc này: ông ta khuyên dân gọi cảnh sát nếu để ý thấy một diều gì đó không bình thường ở xóm mình. Tóm lại, có thể nói là ông ta giúp cảnh sát.
    - Nhưng ông ấy không phải là người bảo vệ công lý như tự xưng - Hannibal tóm tắt. Cháu đoán biết rằng ông ấy dùng kịch mà.
    - Đó là nghề của ông ấy - cảnh sát trưởng gật đầu.
    Sau khi cám ơn ông, ba thám tử trẻ đi bộ về.
    - Thêm một ngõ cụt nữa - Hannibal rên. Ta đã biết được con người thật của ông Long, nhưng cũng biết chắc là ông ấy không liên quan gì đến bản thảo.
    - Tại sao vậy? Bob hỏi.
    - Bởi vì, nếu mình hiểu đúng, ông Long thật sự muốn giữ quan hệ tốt với cảnh sát, ông dựa vào đó mà lập nghiệp, và sẽ không mạo hiểm làm hỏng dường công danh để lấy cắp một bản thảo chỉ gây một chút phiền phức cho ông.
    - Vậy thì sao ông ấy nói láo cậu về tập đoàn phù thủy? Peter hỏi.
    - Ồ, không có gì lạ cả. Không có lý do gì một nhân vật quan trọng như ông lại đi tiết lộ với một đứa trẻ không quen biết về lỗi lầm trong quá khứ của mình. Dù sao đó chỉ là lỗi lầm vớ vẩn, chứ có phải là tội ác đâu. Mà cho dù ông Long có biết về bản thảo và muốn lấy cắp đi nữa, thì ông cũng không thể là thủ phạm: ông đang bận việc lúc đó mà.
    Ba thám tử trẻ buồn bã chia tay ai về nhà nấy. Trong khi ăn tối cùng thím Mathilda và chú Titus, Hannibal tỏ ra lơ đãng và lo nghĩ. Rửa chén xong, Hannibal lên phòng, nằm xuống giường ngắm trần nhà. Thám tử trưởng mất hết hy vọng tìm ra mối liên quan giữa những người bạn cũ của bà Madeline Bambridge với việc bản thảo biến mất. Nhưng nếu không ai trong số họ là thủ phạm, thì kẻ nào đã lấy cắp bản thảo?
    Hannibal nhớ lại buổi lối cháy nhà. Cậu nghe tiếng ngọn lửa gầm gừ chạm vào sườn tòa nhà Amigos cũ kỹ. Sau khi kéo ra khỏi phòng hầm, ba thám tử đứng ngoài đường nhìn đám cháy. Ông Grear đứng bên cạnh. Hai người trong gia đình Tremayne đã chạy đến, ông Thomas và bà Paulson cũng đã chứng kiến cảnh tượng. Chỉ có số người này biết rằng bản thảo đang nằm trong căn hộ Tremayne. Nhưng còn khả năng một trong số họ lấy bản thảo thì sao?
    Cuối cùng Hannibal thiếp ngủ đi. Khi cậu mở mắt ra, mặt trời đang chiếu vào phòng qua cửa sổ. Vẫn cảm thấy chán nản và thất vọng, Hannibal đi tắm và thay quần áo. Rồi cậu gọi điện thoại cho Bob và Peter, hẹn gặp nhau ở trạm xe buýt trên con đường ven biển, sau khi ăn sáng xong.
    Hannibal đến lúc gần chín giờ, Bob và Peter đang chờ.
    - Sao, đêm qua cậu có nghĩ thêm được gì không? Peter hỏi.
    - Không - Hannibal trả lời. Mình không thấy giải pháp nào khác, ngoài việc quay lại nhà anh Mập và tiến hành lại cuộc diều tra từ chỗ xuất phát.
    - Không còn người nào để điều tra cả - Bob bắt bẻ.
    - Không còn người nào có động cơ rõ ràng - Hannibal chỉnh. Nhưng còn lại những người có cơ hội, nếu không có động cơ. Ta chưa chú ý đến những người này. Ta chưa hề quan tâm đến họ.
    - Nhân viên nhà xuất bản Amigos hả? Peter hỏi.
    Hannibal gật đầu.
    - Mình không nghĩ ai có thể chôm quyển bản thảo được - thám tử trưởng nói - nhưng ta đã xem xét các khả năng kia rồi.
    Ba thám tử đạp xe đến West Los Angeles. Ba cậu vừa đến cửa nhà anh chủ nhiệm nhà xuất bản, thì một người đàn ông gầy, mặc áo khoác thể thao đang bước ra. Ông mỉm cười với ba cậu khi băng qua tiền sảnh.
    Anh Mập, thường có sắc mặc hồng hào, hôm nay tái mét. Chú William đang bước dọc bước ngang, gào thét.
    - Đúng là một âm mưu! Ông hét - Bọn chúng căm ghét tôi! Bọn chúng luôn căm ghét tôi! Lũ điên!
    - Bình tĩnh đi chú Will ơi - Mập van xin.
    - Bình tĩnh, bình tĩnh! Đối với cháu: nói bình tĩnh thì dễ quá! Cháu đâu bị tố cáo là kẻ gây hoả hoạn!
    - Vụ hỏa hoạn là do cố ý à? Hannibal hỏi.
    - Nghe nói vậy - Horace Treamayne trả lời - Người vừa mới ra khỏi đây đang thanh tra vụ hỏa hoạn, ông xin danh sách toàn bộ nhân viên nhà xuất bản và những người khách đến trụ sở vào ngày xảy ra hỏa hoạn.
    - Hắn còn dám hỏi số tiền bảo hiểm sẽ được trả - William Tremayne nói thêm - tôi hiểu rất rõ ý nghĩa câu nói này. Hắn ngụ ý tôi đã đốt nhà. Tất nhiên là số tiền sẽ được trả cho tôi, bởi vì chính tôi là người phụ trách tài chính cho nhà xuất bản. Mà cũng đúng là thu nhập cá nhân của tôi hiện đang giảm.
    - Chú Will ơi, chú có bị kẹt tiền không? - Horace hỏi.
    - Có, mà cũng không có - William Tremayne trả lời. Không có gì nghiêm trọng cả. Chẳng lẽ cháu cũng hùa theo bọn chúng. Chú đã phải cố gắng lắm mới nén được mình nước mặt tay thanh tra bảo hiểm kia. Chú không có mặt ở văn phòng khi xảy ra cháy. Chú đang ở nhà, cùng với cháu.
    - Nhưng theo ông thanh tra, thì kẻ gây hỏa hoạn không cần có mặt tại chỗ. Chú cũng đã nghe ông y như cháu. Người ta đã tìm lại được tàn tích của một cơ cấu bằng nghề magnê với đồng hồ pin. Người ta có thể giấu trong tủ dưới cầu thang bất cứ lúc nào, từ sáu giờ sáng trở đi.
    - Bộ cháu thật sự nghĩ rằng chính chú đã…
    - Cháu không hề nói thế. Cháu chỉ nghĩ rằng trong trường hợp này, có chứng cớ ngoại phạm cũng vô ích. Có lẽ kẻ gây hỏa hoạn đang ở cách đó hàng chục cây số, khi bắt đầu cháy.
    - Đó là Grear! William Tremayne la lên. Chính Grear đã đốt nhà. Ông này luôn ghét chú. Tay này là con chuột lắt, là con chuột chũi, ghét những ai hơi có bề thế một chút. Hay là Thomas. Ta biết gì về Thomas nào? Ta mới thuê tay này vào cách đây chưa đầy ba tháng.
    - Chú Will à, chính chú đã nhận ông ấy vào...
    - Tất nhiên, ông ta có thư giới thiệu, gửi gắm nhiều lắm. Nhưng giới thiệu, gửi gắm không có nghĩa gì.
    Will Tremayne phóng đến cái bàn nhỏ, mở hộp xì gà ra.
    - Quá đáng rồi! Ông la lên - Không còn điếu xì gà nào hết! Đây là giọt nước làm tràn ly!
    Ông trừng mắt nhìn Mập.
    - Hay chính là Paulson - ông nói tiếp. Bọn chúng đều ghét chú. Bọn chúng không tha thứ chú đã lấy chỗ ba của cháu. Thôi, ta sẽ làm thế này. Cháu đã thuê ba thằng nhóc để tìm ra quyển bản thảo vô duyên của cái bà tự cho mình là diễn viên. Vậy thì cứ cho tụi nó đi theo dõi nhà của Grear, Paulson và Thomas. Tụi nó sẽ thấy chuyện xảy ra khi thanh tra hỏa hoạn ghé thăm mấy người này. Chú dám chắc thủ phạm sẽ lộ tẩy, hắn sẽ cuốn gói chuồn đi. Chắc chắn sẽ như thế.
    Không biết trả lời gì, Mập quay sang Ba Thám Tử Trẻ.
    - Sao lại không? Hannibal nói. Có những tội ác hết sức lạ lùng đã được thực hiện vì những lý do càng kỳ lạ hơn nữa. Anh cứ cho tụi em địa chỉ, rồi tụi em sẽ theo dõi ba ngôi nhà này. Dù sao cũng chẳng có hại gì.
    - Tùy các cậu.
    Mập bước sang phòng làm việc bên cạnh phòng khách, mang về ba địa chỉ ghi trên ba tờ giấy rời.
    - Được rồi - Hannibal nói. Em sẽ nhận bà Paulson, Bob sẽ kể lại cho ta nghe những gì ông Grear làm, khi không đi làm. Peter sẽ theo dõi ông Thomas.
    Mập tiễn ba thám tử đến cửa. Trông anh rất lo lắng.
    - Các cậu không phải nhận việc này là chỉ để cho chú của tôi bớt giận chứ? Anh hỏi.
    - Không chỉ vì thế, Hannibal trả lời. Bọn em đã điều tra về mọi thành viên hội Vòng Tròn Bí ẩn của Madeline Bainbridge, ít ra là những người ta đã tìm được. Dường như không ai có cơ hội lấy cắp bản thảo. Bây giờ tụi em sẽ đi điều tra về những người biết bản thảo chỗ nào, và có cơ hội lấy. Bất cứ nhân viên nào của anh cũng đã có thể mượn chìa khóa trong văn phòng anh và làm thêm chìa khóa khác. Ba người mà chú của anh đã nghĩ đến đều có mặt lúc xảy ra cháy và đã nghe anh nói bản thảo đang nằm ở đâu. Ngoài ra, đúng là có thể chuyện thanh tra đến sẽ gây hoảng hốt. Không có gì chứng tỏ rằng vụ trộm bản thảo có liên quan đến vụ cháy, nhưng không thể loại bỏ khả năng này được. Mà còn một việc anh có thể làm giúp, trong khi tụi em đi vắng.
    - Việc gì vậy? Mập hỏi.
    - Chú anh có nói là ông đang chơi đánh bài với bạn bè khi bản thảo bị lấy cắp. Anh có thể nói chuyện với bạn bè xem có thật hay không.
    - Cậu nghi chú Will thật hả? Mập ngạc nhiên hỏi.
    - Em cũng không biết nữa - Hannibal trả lời. Em chỉ muốn kiểm tra chứng cớ ngoại phạm của chú.
    Horace Tremayne gật đầu.
    - Hẹn gặp lại nhau tại đây, khi thanh tra hỏa hoạn đã gặp xong ba người bạn của ta - Hannibal kết luận.
    Ba Thám Tử Trẻ ra đi, để lại anh Mập khá lo âu.
     

  4. Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Đất Quảng ân tình
    Tuổi
    16
    Bài gởi
    1,962
    Cảm ơn
    98
    Được cảm ơn 99 lần trong 63 bài
    Sent 3 thank(s)
    Received 3 thank(s)
    Rep Power
    42



    Chương 13
    Rùng rợn
    Harold Thomas sống trong căn hộ nhỏ, cách nhà hai chú cháu Tremayne không xa. Phía bên kia đường, có công viên. Peter tìm băng, ngồi xuống, cố không bị phân tán bởi đám trẻ đang chơi và cố tập trung quan sát nhà.
    Một giờ trôi qua, một chiếc xe đen đến đậu dọc theo lề đường. Người đàn ông mặc áo thể thao bước xuống xe, đi vào nhà.
    Peter không động đậy, nhưng tim đập nhanh hơn. Mười lăm phút sau, thanh tra bước ra khỏi nhà, Peter thấy ông lên xe, đi tiếp.
    Lại bắt đầu chờ.
    Nửa tiếng sau khi thanh tra đi, Harold Thomas xuất hiện, lấm lét nhìn trái nhìn phải. Ông phân vân, nhìn lại nhà mình, rồi bước nhanh về hướng Nam đến đường Wiltshire. Khi ông Thomas đi xa được nửa khu nhà, Peter tiến hành theo ông, nhưng đi ở lề phía bên kia. Peter theo ông qua khỏi đường Wiltshire, đến một khu nhà rùng rợn, nơi các nhà máy nhỏ chen chúc bên nhau. Có cả những tòa nhà cho thuê, nhưng chỉ là toàn là nhà ổ chuột, tường sơn tróc và lưới chống muỗi bị rách.
    Harold Thomas dừng trước một tòa nhà, lại nhìn xung quanh một lần nữa. Peter trốn sau một chiếc xe đang đậu.
    Một hồi sau, Thomas băng qua đường, bước vào bãi nghĩa địa xe. Ông dừng lại một hồi trước nhà chòi gần cổng đang mở, rồi ông di tiếp giữa những đống xe sét rỉ.
    Peter tự hỏi không biết có nên theo Thomas hay không. Hannibal sẽ làm gì ở địa vị Peter? Chắc chắn thám tử trưởng sẽ theo dõi tiếp. Giả sử có người gác trong nhà chòi, thì Peter sẽ đưa ra một cái cớ nào đó, giống như Hannibal thường làm. Chẳng hạn, cậu sẽ giải thích mình đang tìm bộ truyền động cho kiểu xe Studebaker đời 1947.
    Nhưng trong nhà chòi không có ai cả, Peter tiến tới, đi vòng qua đống sắt vụn.
    Đột nhiên, Peter dừng lại. Cậu mới vừa nghe tiếng cửa xe mở ra.
    Ngay sau đó, liếng leng keng kim loại vang đến tai Peter, dường như đang rất gần, phía bên kia đống sắt vụn.
    Peter rón rén tiến lên. Đột nhiên, cậu nín thở, Thomas chỉ đứng cách Peter có hai mét, ông đang đứng cạnh chiếc xe tải nhỏ xám, đậu ngay giữa nghĩa địa. Cửa sau xe mở lớn và bên trong nhìn thấy những chồng hộp phim. Peter đã từng thấy những hộp như thế này khi đến chỗ làm của ba, tại xưởng phim, các hộp đều có dán nhãn: “Clêopâtre, cuộn 1”, “Tấn bi kịch ở Salem, cuộn 3”… Im lặng đè nặng lên nghĩa địa. Peter chỉ còn nghe máu dồn vành tai và tim đập thình thịch.
    Thomas đóng cửa xe lại, đi vòng ra phía trước, ngồi vào tay lái, rồ máy. Một hồi sau, xe tải chạy ngược trở lên lối đi đầy ổ gà dẫn ra cổng.
    Trong vòng một giây, Peter như hóa đá do những gì đã thấy. Mấy cuộn phim! Đúng là mấy cuộn phim bị lấy cắp ở phòng thí nghiệm phim Craft, và đúng là ông Thomas đang giữ!
    Peter là buộc mình động dậy, Peter chạy, không còn giữ ý để không bị lộ nữa. Đến cổng, Peter chỉ kịp thấy xe tải nhẹ chạy về hướng bắc. Cậu cố đọc hàng số, nhưng vô phương, tấm bảng phủ lớp bùn dày.
    Peter chạy ra nhà chòi và nhìn thấy một bàn viết, hai ghế hư và máy điện thoại. Tay run rẩy, Peter lấy ra khỏi túi số điện thoại của Horace Tremayne và quay số.
    Một tiếng chuông reng. Thêm một tiếng nữa...
    Bên ngoài, có người đang bước đi gần nhà chòi, Peter không quay đầu lại. Nếu chủ nhân phản đối khi Peter dùng điện thoại, Peter sẽ trả lời mình đang cần gọi cho cảnh sát.
    Ở đầu dây bên kia, Horace Tremayne bắt máy.
    - Anh ơi, Peter hổn hển, em Peter đây, em đang ở trong một nghĩa địa xe trên đường Thornwaal, cách Wiltshire hai khu nhà về hướng nam. Nhờ anh nói lại với Bob vì Babal rằng em vừa mới thấy...
    Cái bóng lướt qua bàn viết, Peter quay lại, đã trễ!
    Một vật nặng sập xuống gáy Peter. Điện thoại rơi xuống đất, và Peter cũng rơi vào màn đêm vô tận...
    Peter bất tỉnh bao nhiêu lâu, cậu không thể biết được. Nhưng khi tỉnh lại, Peter thấy mình đang ở trong một nơi chật hẹp và dơ dáy, hôi mùi dầu xe và cao su. Trong đó rất nóng và rất tối. Peter thử động đậy, quay lại, hay nằm xuống, nhưng hoài công. Cũng không có cách nào ngồi dậy. Peter rất đau ở gáy và cảm thấy bị đè nặng trên vai. Dưới các ngón tay, cậu cảm nhận bề mặt kim loại sần sùi do sét và thời gian, Peter đoán có lẽ mình đang bị nhốt trong cốp xe, bị mặt thời chiếu thẳng mạnh vào.
    Peter thử la lên, nhưng cái nóng và cái sợ đã làm khô cổ họng Peter. Bên ngoài hoàn toàn im lặng. Y như sa mạc. Không ai đến cứu Peter. Sẽ không có ai đến cả.
     

  5. Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Đất Quảng ân tình
    Tuổi
    16
    Bài gởi
    1,962
    Cảm ơn
    98
    Được cảm ơn 99 lần trong 63 bài
    Sent 3 thank(s)
    Received 3 thank(s)
    Rep Power
    42



    Chương 14
    Kẻ thứ hai
    Xe của anh Mập đang chạy rất nhanh. Trong tiếng thắng kêu rít lên, xe dừng trước cổng nghĩa địa xe. Bob và Hannibal lao vào nhà chòi dùng làm văn phòng, Bob nhìn một vòng.
    - Peter đâu? Chắc chắn bọn mình không lầm. Đây là nghĩa địa xe duy nhất ở khu này.
    Đến lượt anh Mập bước vào, vấp váp như thường lệ.
    - Có người đang đến - anh nói. Chắc là người làm việc tại đây.
    Hannibal và Bob quay lại nhìn. Một người đàn ông tóc đen dày đang di đến. Ông mặc trang phục lao động xanh dương dính đầy dầu mỡ.
    - Tôi có thể làm gì giúp các anh đây? Ông hỏi thăm, nét mặt niềm nở khi thấy Horace Tremayne và hai thám tử trước cửa văn phòng.
    - Chúng tôi đang tìm một người bạn - Hannibal trả lời. Bạn ấy hẹn chúng tôi tại đây. Ông có thấy một cậu tuổi cỡ tuổi chúng tôi, to cao, khoẻ mạnh không?
    - Rất tiếc, tôi không thấy ai như vậy ngày hôm nay.
    - Nhưng chúng tôi biết chắc là bạn ấy có đến đây! Hannibal đáp, giọng lộ vẻ lo lắng - Ông thử nhớ lại xem.
    - Tôi không gặp ai cả - người đàn ông trả lời. Cậu không tìm được bạn, chuyện đáng tiếc thật, nhưng không phải là cái cớ để nán lại chỗ này. Tôi còn phải làm việc, không có thời gian mà tán gẫu. Ê, kìa! Cậu đi đâu vậy?
    - Peter đang ở đâu đây! Hannibal vừa la vừa đi vòng qua người đàn ông để đâm sâu vào nghĩa địa.
    Bao quanh thám tử trưởng là hàng núi những cửa xe, thanh bảo hiểm, động cơ, lốp xe.
    - Peter có thấy một điều gì đó quan trọng và gọi điện thoại cho ta. Rồi bị kẻ nào đó tóm trước khi kịp báo cho ta biết. Peter đang ở đây. Mình linh cảm thấy như vậy!
    Bob có sáng kiến và đến đụng vào vai Hannibal.
    - Cốp xe - Bob gợi ý. Nếu muốn loại bỏ một người nào đó cho nhanh, mình sẽ nhét kẻ đó vào cốp xe, cốp xe cũ.
    Gã đàn ông có vẻ không hài lòng chút nào.
    - Các cậu điên rồi! Ông nói. Ai lại đi nhét bạn các cậu vào cốp xe làm gì?
    Nhưng ông có vẻ không vững lòng lắm.
    - Peter! Hannibal kêu, Peter ơi! Cậu ở đâu?
    Không có hồi âm.
    - Này các cậu - người đàn ông nói tiếp và chỉ mấy hécta xác ô tô trải dài trước mặt. Tôi cũng thấy là các cậu nói chuyện nghiêm túc chứ không giỡn, nhưng tôi có mấy trăm chiếc xe còn nắp cốp. Nếu muốn tìm ra đúng cốp xe, sẽ mất cả ngày đấy.
    - Không - Hannibal cương quyết nói. Nếu có Peter trong cốp của một trong các chiếc xe này, thì ta sẽ tìm ra nhanh thôi.
    Hannibal cương quyết, mắt nhìn láo liên tứ phía, thám tử trưởng đi khắp nghĩa địa, Horace Tremayne và Bob đi theo sau. Người đàn ông mặc y phục lao động màu xanh đi cuối cùng, vẻ mặt lo âu.
    - Trời nóng thế này, chắc chắn bạn các cậu đã bị chết ngạt trong chỗ trốn!
    Hannibal không trả lời, thám tử trưởng đã dừng lại trước xác chiếc xe Buick màu xanh dương. Hannibal chỉ điều mình đã để ý thấy. Toàn bộ chiếc xe bị phủ một lớp bụi dày, nhưng trên nắp cốp xe, lớp sơn còn sáng bóng hiện rõ lên.
    - Lúc nãy, cốp xe này có bị mở ra không? Thám tử trưởng hỏi
    - Làm sao tôi biết được! Người đàn ông nói.
    - Ông có thể cho mượn đồ cạy được không? Tôi đoán chắc có kẻ đã thấy cốp xe này còn mở ra và nhét Peter vào trong, rồi đóng cốp xe lại. Chính vì vậy mà lớp bụi đã bay mất.
    Người đàn ông bỏ đi, một hồi sau quay về cùng thanh sắt. Ông nhét thanh sắt dưới nắp, Mập cùng ông tỳ hết sức; cốp xe mở ra, kêu rít lên.
    - Peter! Bob kêu và lao tới.
    Peter đang cuộn tròn bên trong, bất động.
    - Trời ơi!
    Người đàn ông mặc y phục lao động chạy về nhà chòi, mang cái khăn ướt trở về.
    Khi ông về tới, Peter đã ngồi dậy, được Bob và Hannibal dìu hai bên.
    - Được rồi - Peter nói. Mình không sao đâu. Chỉ bị nóng quá. Và thiếu không khí.
    - Cậu thật may mắn, - người đàn ông nói và lau mặt bằng khăn ướt cho Peter. Tôi sẽ đi gọi cảnh sát. Xém chút nữa là tôi bị có xác chết trong xe!
    Peter cầm khăn ướt, ấp vào mặt.
    - Minh thấy Harold Thomas rời khỏi nhà và đi đến đây. Mình đi theo. Giữa mấy xác xe này, có chiếc xe tải nhỏ màu xám, ông ấy mở cửa xe sau, nhìn vào bên trong. Mình nhìn theo. Trong xe đầy cuộn phim.
    Suốt một hồi không ai nói gì. Rồi Bob kêu lên:
    - Úi chà!
    - Phim của Madeline Bainbridge hả? Anh Mập hỏi - Chính Thommas đang giữ hả?
    - Dường như đúng vậy - Peter nói. Em có đọc được vài cái nhãn. Sau khi kiểm tra thấy phim vẫn còn đó, Thomas leo lên xe đi. Đúng lúc đó, em đi gọi điện thoại về nhưng bị quấy giữa chừng.
    - Vậy là chính Thomas đã ăn cắp phim - Hannibal nói. Và cũng có thể chính ông ta đã gây cháy để đánh lạc hướng chú ý.
    - Có lẽ ông ấy thấy cậu khi đi - Bob giả thiết. Ông ấy quay lại và đánh gục cậu, trong khi cậu đang nói chuyện với anh Horace.
    - Không, Peter cố nhớ lại và nói. Kẻ đánh mình không phải từ bên ngoài vào, ông ấy đến từ nghĩa địa xe.
    Theo bản năng, Bob quay sang người đàn ông mặc y phục lao động màu xanh dương, khiến ông phản đối ngay.
    - Ồ! Không phải tôi đâu. Tôi không hề biết gì về câu chuyện này, tôi không hề đánh người. Mà tôi không thể nào làm như vậy được. Tôi có gia đình, có con cái. Hễ tôi thấy lũ trẻ lẩn quẩn quanh đây, tôi chỉ đi chỗ khác chơi, vậy thôi.
    - Tôi tin ông - Hannibal nói - bởi vì ông đã chịu gọi cảnh sát. Nhưng do Peter biết chắc là không phải Thomas, thì phải tìm kẻ thứ hai.
    - Tên đồng lõa với Thomas - Bob xác nhận. Cậu nên nhớ rằng hai người đã ăn cắp mấy bộ phim.
    - Bọn chúng rất khôn khi giấu chiếc xe tải nhỏ giữa hàng trăm chiếc xe khác - Hannibal nhận xét. Nhưng cũng rất mạo hiểm. Lỡ xe bị hủy thì...
    - Xe tải nhỏ màu xám tro hả? Người đàn ông làm ở nghĩa địa xe hỏi. Tôi sẽ không bao giờ cho xe này đi hủy. Có người trả tiền để để xe ở đây mà.
    - Thế à? - Hannibal hỏi.
    Người đàn ông có vẻ hoảng hốt.
    - Trong đó có đồ ăn cắp à? Ông hỏi. Tôi đâu có biết. Tôi không tham gia những vụ loại này. Mấy chiếc xe ở đây đều đàng hoàng cả. Các cậu sẽ thông báo cho cảnh sát hả?
    - Chính ông cũng định thế mà…
    - Sợ cảnh sát không bao giờ tin tôi, tôi không tàng trữ đồ ăn cắp, nhưng cảnh sát không chịu tin. Người đó đến cùng xe tải nhỏ, cao cỡ tôi, tóc đen chải ra phía sau.
    - Đúng là Thomas - Mập nói.
    - Ông ấy không nói tên này, ông ấy tự xưng là Puck. Ông ấy giải thích không biết xe tải nhỏ đậu chỗ nào, vì nhà ông nằm trong vùng xanh và sợ bị phạt. Ông ấy xin phép để chỗ tôi... Tôi cũng biết là kể vậy nghe khó tin, nhưng ngay lúc đó thì tôi nghĩ bụng: sao không kiếm thêm một chục đô-la một tuần?
    - Không sao - Hannibal nói - mà cũng không cần báo cảnh sát làm gì, cảnh sát cũng sẽ không tin. Cái ta cần là bằng chứng.
    - Còn phim thì sao! Peter đáp - Không phải bằng chứng à?
    - Có, nhưng Thomas đã kịp giấu đi rồi. Có khi phải đột nhập vào căn hộ của ông, thử tìm một cái gì khác.
    Peter đứng dậy, đi vài bước, như để kiểm tra xem chân mình đi lại có bình thường không.
    - Có sao không? Bob lo lắng hỏi. Cậu cảm thấy đủ sức đi cùng bọn mình không?
    - Có chứ, mình cảm thấy rất khoẻ.
    - Vậy thì ta đi thôi, Hannibal nói. Nhưng phải cẩn thận. Sợ Thomas nghi ngờ, và nếu vậy, ông ta sẽ sẵn sàng tiếp ta.
    - Còn có người thứ hai nữa, Bob nói. Bọn mình biết là có người thứ hai và cần phải đề phòng.
     

  6. Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Đất Quảng ân tình
    Tuổi
    16
    Bài gởi
    1,962
    Cảm ơn
    98
    Được cảm ơn 99 lần trong 63 bài
    Sent 3 thank(s)
    Received 3 thank(s)
    Rep Power
    42



    Chương 15
    Kẻ tình nghi biến mất
    - Tôi vào cùng các cậu, Horace Tremayne nói khi đậu xe trước tòa nhà nơi Harold Thomas ở.
    - Đồng ý - Hannibal vừa nói vừa nhìn ước chừng đôi vai rộng của anh Mập. Có thể sẽ cần người khoẻ. Tên nhét Peter vào trong cốp xe phải là người nguy hiểm.
    Horace Tremayne và Ba Thám Tử Trẻ bước vào tiền sảnh có bốn cánh cửa. Một cửa có bảng đề tên Harold Thomas.
    Anh chủ nhiệm nhà xuất bản bấm chuông.
    - Thomas ơi! Anh gọi Ông có ở nhà không?
    Không có trả lời, Hannibal cầm thử tay cầm, xoay.
    - Cẩn thận, Bob kêu khẽ.
    Cửa mở ra khi Hannibal đẩy. Cả bọn bước vào một phòng khách ngăn nắp đến nỗi tưởng như không có người ở.
    - Ông Thomas ơi! Hannibal gọi.
    Thám tử trưởng bước qua phòng khách, nhìn quanh nhà bếp sạch bóng. Tất cả đi theo, thám hiểm khoảng trống cách ly phòng khách với phòng ngủ.
    Cửa tủ mở, và trong đó chỉ có một hàng móc áo.
    - Quá trễ! Hannibal nói.
    Thám tử trưởng bước đến cái tủ commode, mở từng ngăn kéo ra xem. Tất cả đều trống.
    - Chạy mất rồi, Bob nói.
    Hannibal nhìn đồng hồ đeo tay.
    - Peter đã thấy ông ấy rồ máy cách đây gần hai tiếng. Người thứ nhì đã dư thời gian báo tin cho ông ta. Bọn chúng đã giấu mấy cuộn phim đâu đó. Sau đó Thomas quay lại đây gom hành lý rồi chuồn mất.
    Anh Mập đứng đó, không biết làm gì, trong khi Ba Thám Tử Trẻ hoài công lục soát căn hộ.
    - Ta đã lưu ý thấy rằng Thomas là một người rất ngăn nắp thứ tự - Hannibal bình luận. Ông là người rất có tổ chức, ông được báo tin giây phút cuối cùng, rồi biến mất không để lại dấu vết gì! Dù sao, cũng lôgíc thôi. Vụ trộm mấy cuộn phim cũng đã được tổ chức rất chu đáo, xảy ra vào đúng hôm giao phim và đúng lúc chỉ có mặt một mình ông Hughes. Phòng làm việc của Thomas ở nhà xuất bản Amigos là một địa điểm quan sát rất hay để theo dõi và thuộc lòng thói quen đi lại của người làm trong phòng thí nghiệm phim Craft. Nhưng làm sao ông biết được rằng mấy cuốn phim sẽ được bán cho Veni Vidi Vici và sẽ giao vào ngày nào?
    Hannibal quay sang Horace.
    - Hôm ông Gray đến gặp anh, ông ấy có liên lạc với Thomas không?
    - Theo tôi biết thì không.
    - A ha!
    Mắt thám tử trưởng đang dán nhìn một điểm trên sàn nhà, gần ghế bành. Hannibal cúi xuống, lượm một cái gì đó lên.
    - Vết tích duy nhất mà Thomas đã để lại về mình trong căn hộ này! Thám tử trưởng vừa thông báo vừa huơ một hộp diêm lên. Cái bàn nhỏ gần ghế bành hơi khập khiễng. Chắc có lẽ Thomas đã nhét hộp diêm này để chêm bàn.
    - Giỏi quá, Sherlock Holmes ơi - Bob nói mỉa. Từ một nút áo tìm thấy một chỗ nào đó, thế là nhà thám tử vĩ đại đã biết kẻ bị tình nghi sinh ra tại Ái Nhĩ Lan, thích uống trà và ăn cá hồi. Cậu hãy nhanh nhanh cho bọn mình biết cậu đã suy luận được những gì từ hộp diêm kia...
    Hannibal quay lại, lật hộp diêm trong tay, một nụ cười bí hiểm nở trên môi.
    - Hộp diêm này xuất xứ từ nhà hàng Quần Đảo Java - thám tử trưởng nhận xét. Theo địa chỉ, nhà hàng này nằm sát bên cạnh nhà xuất bản Amigos. Có thể Thomas đã ăn tối tại đó hôm xảy ra vụ cháy, sau khi đi một vòng để ăn trộm phim ở Craft.
    - Thì sao? - Peter hỏi.
    - Thì mọi chuyện rất khớp. Thứ nhất, quần đảo Java là một nhà hàng Indônêxia. Thứ nhì, khi xin ông chủ bãi nghĩa địa xe cho đậu xe tải nhẹ, Thomas tự xưng mình tên Puck. Trong khi Shakespeare có một nhân vật tên Puck. Đó là một yêu tinh hay quấy phá mọi người và còn có một tên khác nữa: Robin Goodfellow.
    - Goodfellow hả? Bob kêu. Charles Goodfellow từng thuộc hội Vòng Tròn Thần Bí của Bà Madeline Bainbridge mà!
    - Rất đúng! - Hannibal thừa nhận. Đó là thành viên duy nhất mà ta không tìm lại được dấu vết. Mà ta lại biết rằng thời thơ ấu, Charles Goodíellow đã sống ở Hà Lan. Và nhiều người Hà Lan thích món ăn Inđônêxia, bởi vì xưa kia Inđônêxia từng là thuộc địa của Hà Lan. Có lẽ Harold Thomas cũng thích bếp Inđônêxia bởi vì ông thường đi ăn ở nhà hàng Quần Đảo Java.
    - Siêu quá! - Peter kêu. Thomas và Goodfellow là cùng một người. Vậy là Thomas cũng thuộc tập đoàn phù thủy và quen biết với mọi thành viên trong đó. Có phải một trong số người này đã cho ông biết về vụ bán phim không? Hay ông ấy có người quen ở Veni Vidi Vici? Hay với Jefferson Long? Bọn mình không có cách nào để biết được điều này, nhưng đã biết ai lấy cắp mấy cuộn phim.
    - Cũng có thể chính ông ấy là người lấy bản thảo - Bob nói. Ông ấy biết chỗ tìm và đã có điều kiện làm thêm bộ chìa khóa khác.
    - Ông ấy cũng có thể gây vụ cháy - Peter nói thêm.
    - Nhưng tại sao ông ấy lại lấy bản thảo? - Horace Tremayne hỏi. Bản thảo đâu có hại gì ông?
    - Ai biết được? - Hannibal nhún vai trả lời. Có thể bà Madeline Bainbridge kể lại một điều gì đó có khả năng hại ông ấy, dù bao nhiêu năm đã trôi qua rồi.
    - Tôi nghĩ đã đến lúc báo cảnh sát - Horace đứng dậy nói. Sẽ hơi khó giải thích với cảnh sát là làm cách nào ta đã biết được bao nhiêu đây, nhưng không có cách nào khác. Các cuốn phim của bà Bainbridge là vô giá. Ta hãy về nhà tôi gọi. Thật ra, ta không có quyền ở chỗ này.
    Trên đường đi, anh Mập bắt đầu xem xét khía cạnh tốt của mọi việc.
    - Chú Will sẽ rất mừng - anh nói khi mở cửa căn hộ. Rõ ràng Thomas là thủ phạm trong vụ trộm phim, và nếu cảnh sát tìm được điều gì đó chống lại ông trong vụ cháy, thì chú Will sẽ hoàn toàn được minh oan. Chú Will ơi! Chú Will!
    Ông William Tremayne không có ở nhà.
    - Lạ quá - anh chủ nhiệm nhà xuất bản nói. Chú đi đánh gôn, ngay sau khi các cậu đi lúc sáng. Đáng lẽ chú phải về tới nhà rồi chứ.
    Anh Horace mập lo lắng bước vào phòng chú. Ba thám tử trẻ nghe thấy cánh cửa mở ra - có lẽ là của tủ - rồi tiếng đồ đạc lăn xuống đất. Rồi anh Mập trở ra phòng khách.
    - Đi rồi! - Anh la lên. Có lẽ chú đã về khi ta đi vắng và chuẩn bị hành lý. Thiếu một cái vali. Có lẽ chú ấy hoảng hốt và bỏ trốn. Nếu gọi cảnh sát ngay bây giờ, thì họ sẽ nghĩ chú ấy là kẻ gây ra hỏa hoạn.
    - Bình thường thôi - Hannibal bình luận. Khi một kẻ bị tình nghi biến mất, thì cảnh sát sẽ nghi ngờ ngay. Nhưng ta đâu có thật sự biết chắc rằng chú ấy không đốt nhà xuất bản Amigos?
     

  7. Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Đất Quảng ân tình
    Tuổi
    16
    Bài gởi
    1,962
    Cảm ơn
    98
    Được cảm ơn 99 lần trong 63 bài
    Sent 3 thank(s)
    Received 3 thank(s)
    Rep Power
    42



    Chương 16
    Người đẹp ngủ trong rừng
    - Sáng nay trước khi đi, em có nhờ anh liên lạc thử với những người bạn được cho là đã chơi bài với chú Will - Hannibal nói với anh Mập.
    - Tôi có gọi - anh chủ nhiệm nhà xuất bản nói. Chú Will đến lúc mười giờ rưỡi. Chú kể là có tai nạn ở đường Beverly và chú bị kẹt xe.
    - Vậy là chú đã kịp đốt tòa nhà Amigos và quay lại đây lấy bản thảo!
    - Phải. Tôi không tưởng tượng nổi chú ấy lại di đốt nhà, mặc dù chú có động cơ: chú bị kẹt tiền. Còn bản thảo, chú ấy lấy cắp để làm gì?
    Hannibal cau mày, véo môi dưới, là dấu hiệu suy nghĩ tột độ, nêu ra một giả thiết:
    - Hay bản thảo phương hại đến chú. Hay chú cũng từng quen biết với Madeline Bainbridge khi còn trẻ. Điều này sẽ giải thích tại sao chú có thái độ khinh bỉ khi nhắc đến bà ấy.
    Hannibal im lặng một hồi rồi thở dài:
    - Dù có xem xét theo khía cạnh nào đi nữa, ta vẫn quay trở về bà Maldeline Bainbridge bí ẩn. Chỉ có mình bà biết ai có mặt trong quyển hồi ký. Nhất định phải nói chuyện với bà, khi không có mặt Marvin Gray. Nếu không ông ấy sẽ ngăn cản nữa - không hiểu để làm gì.
    - Nhưng làm cách nào để liên lạc được với bà? Anh chủ nhiệm nhà xuất bản hỏi. Bà không trả lời điện thoại, bà không ra ngoài. Thậm chí có khi bà không tự mình mở thư nữa.
    - Anh cứ gọi điện thoại cho Marvin Gray, mời ông ấy dùng cơm trưa. Viện cớ rằng anh có những chuyện quan trọng cần nói với ông ấy. Anh hãy chọn một nhà hàng ngon, nơi bữa ăn trưa sẽ kéo dài ít nhất hai tiếng. Trong thời gian đó, bọn em sẽ đi gặp bà Bainbridge.
    - Nhưng... tôi biết nói gì với Gray? - Anh chủ nhiệm nhà xuất bản ấp úng.
    - Một ngày nào đó, anh cũng phải báo cho ông ấy rằng bản thảo đã bị mất - Bob nhận xét.
    - Các cậu có nói là sẽ tìm ra mà.
    Hannibal gật đầu.
    - Bản thảo bị mất từ ba ngày nay, và hủy bản thảo là một việc rất dễ. Có lẽ ta sẽ không bao giờ thấy bản thảo nữa và Marvin Gray sẽ biết sự thật. Thà anh gọi điện thoại cho ông ấy ngay bây giờ và trình bày sự việc cho ông ấy trong khi ăn trưa.
    Anh Mập rên lên một tiếng.
    - Thôi được, tôi sẽ hết sức cố gắng.
    Anh Mập gọi điện thoại trong phòng làm việc. Xong, anh nói khi quay ra.
    - Mười hai giờ rưỡi trưa mai, ở quán Eo biển San hô tại Santa Monica.
    - Hay quá - Hannibal nói.
    - Bộ cậu tưởng tự nhiên bọn mình sẽ gặp được bà Bainbridge hả? Peter bắt bẻ. Có khi bà ấy không mở cửa nhà khi ông Gray không có đó. Hoặc chính Clara Adams sẽ là người cản trở. Đó là chưa kể con chó nữa.
    - Mình không quên đâu - Hannibal nói. Mình nghĩ ta sẽ gặp được bà Bainbridge nếu tỏ ra cương quyết và kiên trì.
    Nhưng sáng hôm sau, chính Hannibal cảm thấy nghi ngờ. Ba thám tử trẻ đã đạp xe trên con đường ven biển, rồi rẽ vào con đường tráng nhựa và dừng bước trước con đường đất dẫn đến trang trại Bán Nguyệt. Ở đó, ba thám tử trốn sau lùm cây, ngay ranh giới đất thuộc khu nhà.
    - Khi Marvin Gray ra đi, ta sẽ thấy ông từ đây - Hannibal nói. Hy vọng ông ta không thả chó trước khi đi. Nếu có chó, thì ta cứ đứng bất động và gọi bà Bainbridge đến cứu.
    Một chiếc xe vừa mới xuất hiện, từ trang trại chạy ra.
    - Gray kìa, Bob nói.
    Chiếc Mercedes xám tro chạy qua trước mặt ba thám tử làm bay bụi đường lên. Khi xe biến mất về hướng con đường cái, ba thám tử trẻ đi vào con đường đất, đạp qua cổng, rồi đến đám cây chanh. Không thấy con chó đâu hết. Nhưng khi đến nhà và xuống xe đạp, ba cậu được đón tiếp bằng tiếng sủa inh ỏi.
    - Bạn ta đây rồi - Peter nói.
    Ba thám tử bước lên cửa nhà, Hannibal bấm chuông. Có tiếng chuông đâu đó trong nhà.
    Do không thấy ai ra, Hannibal bấm chuông thêm một lần nữa
    - Cô Bainbridge ơi! Hannibal gọi. Cô Adams ơi! Mở cửa đi!
    Bây giờ con chó đang lao vào cửa. Nghe tiếng móng chân của nó cào vào gỗ.
    - Hay ta chuồn đi? Peter đề nghị.
    - Cô Bainbridge ơi! Hannibal vẫn gọi.
    - Ai đó? Một giọng nói vang lên từ phía bên kia cánh cửa. Im nào Bruno! Chó ngoan.
    - Cô Adams, phải không ạ? Hannibal gọi - Xin cô mở cửa. Cháu tên là Hannibal và cháu có chuyện quan trọng muốn nói với cô.
    Có tiếng mở khóa, rồi cửa hé mở. Trong bóng tối, hai con mắt màu xanh nhạt xuất hiện lộ vẻ ngạc nhiên vô cùng.
    - Các cậu đi về đi - Clara Adams nói. Tại sao các cậu lại bấm chuông? Không ai có quyền bấm chuông cả.
    - Cháu cần gặp bà Bainbridge, nhà xuất bản của bà ấy phái cháu đến. - Hannibal đáp.
    - Nhà xuất bản? Chị Madeline có nhà xaất bản à? Chuyện gì nữa đây! - Clara Adams đáp và lùi lại, để cửa mở.
    Một mái tóc xõa bù xù bao quanh khuôn mặt và cặp mắt, hai con mắt dán vào Hannibal nhưng như không nhìn thấy cậu.
    - Thưa cô, cô có bệnh không ạ? - Thám tử trưởng lễ phép hỏi.
    Bà chỉ chớp mắt, nét mặt lừ đừ, trong khi con chó gầm gừ.
    - Hay cô nhốt con chó đâu đó - Hannibal đề nghị. Nó làm cho tụi cháu... hơi lo.
    Clara cầm vòng đeo cổ con chó, lôi nó vào bếp nhốt lại. Sau đó bà trở ra tiền sảnh.
    - Chị Msdeline ơi! - Clara gọi - Chị Madeline! Chị đang ở đâu vậy? Có khách muốn gặp chị.
    Hannibal nhìn quanh, nhận ra phòng khách với những chiếc ghế đơn sơ, phòng ăn với băng ghế. Thám tử trưởng lắng tai, nhưng chỉ nghe có tiếng đồng hồ phòng khách kêu tích tắc.
    - Giống như lâu đài bị phù phép, cậu nói. Ở đây không có gì động đậy cá, đúng không? Không có ai đi lại nơi này cả.
    - Không ai đi lại à? Clara Adams lập lại bằng giọng nói buồn ngủ. Đâu còn ai để đi lại. Có thời ở đây rất vui. Nhưng đã qua rồi. Khi không có Marvin ở đây...
    Bà dừng lại như nghi ngờ.
    - Chuyện gì xảy ra khi không có Marvin? - Bà hỏi. Tôi không nhớ nữa, Marvin luôn có mặt ở đây. À mà hiện anh ấy đi đâu rồi?
    - Dường như bà bị uống thuốc - Peter nói khẽ vào tai Hannibal.
    - Mình cũng nghĩ như vậy - Thám tử trưởng nói.
    Hannibal quay sang cô Adams nói bằng một giọng cấp bách:
    - Bà Madeline Bainbridge đâu?
    Clara Adams có cử chỉ không rõ bằng tay, rồi ngồi xuống ghế, thiếp ngủ đi.
    - Ở đây có chuyện rất lạ - Bob nói.
    Ba thám tử tiến hành lục soát ngôi nhà ngay. Xem xét tầng trệt trước, không có người. Rồi Peter leo lên lầu. Trong một phòng ngủ rộng lớn ở góc nhà, có cửa sổ nhìn ra biển, Peter tìm thấy Madeline Bainbridge. Bà nằm trên giường gỗ lớn, mặc bộ váy dài màu nâu. Nét mặt bà bất động, tưởng như bà không thở. Peter chạm nhẹ vào vai bà.
    - Cô Bainbridge ơi... Peter kêu khẽ.
    Bà không động dậy. Peter lay bà, gọi tên bà nữa. Cậu nghĩ đến những gì Hannibal đã nói, một lâu dài bị phù phép không có gì động đậy. Rồi Peter lại tìm thấy chính Người đẹp ngủ trong rừng!
    Nhưng tại sao bà không tỉnh dậy?
    - Hannibal ơi! Peter hét lên. Bob ơi! Lên đây nhanh. Mình tìm thấy bà Madeline Bainbridge, nhưng... mình e là đã quá muộn rồi!
     

  8. Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Đất Quảng ân tình
    Tuổi
    16
    Bài gởi
    1,962
    Cảm ơn
    98
    Được cảm ơn 99 lần trong 63 bài
    Sent 3 thank(s)
    Received 3 thank(s)
    Rep Power
    42



    Chương 17
    Âm mưu
    - Hay ta gọi bác sĩ đi - Bob nói.
    - Khoan đã - Peter phản đối. Bà đang tỉnh lại kìa.
    Thật vậy, sau khi rên khẽ, Madeline Bainbridge đang mở mắt.
    - Thưa cô, cháu có pha cà phê - Bob nói. Cô hãy cố gắng ngồi dậy uống chút cà phê.
    - Chị Madeline ơi! Clara Adams nói thêm và ngồi xuống giường, tay vẫn cầm tách cà phê của mình. Chị tỉnh lại đi. Các cậu này lo cho hai chị em ta. Em không hiểu gì cả, các cậu nói ông Marvin đã cho ta uống thuốc ngủ.
    Nửa tỉnh, nữ diễn viên ngồi dậy, lấy tách cà phê mà Bob đang đưa. Bà uống một hớp rồi nhăn mặt.
    - Các cậu là ai vậy? Bà hỏi bằng giọng buồn ngủ. Các cậu làm gì ở đây?
    - Cô uống cà phê đi, rồi tụi cháu sẽ kể hết cho cô nghe - Hannibal nói. Cô phải thật tỉnh để nghe tụi cháu.
    Khi bà tỉnh hẳn, thám tử trưởng tiến hành trình bày tình hình.
    - Anh Horace Tremayne đã thuê tụi cháu để tìm lại bản thảo của cô - Hannibal nói.
    - Bản thảo của tôi à? Madeline Bainbridge hỏi lại - Bản thảo nào? Tôi không hiểu.
    - Bản thảo về hồi ký của cô.
    - Hồi ký của tôi à? Nhưng tôi chưa viết xong mà. Tôi nhận ra các cậu rồi! Các cậu đã đến tối hôm bữa. Cậu đã xuống từ ngọn đồi trong khi chúng tôi làm... làm...
    - Lễ Sabbat - Hannibal nói hết câu. Tụi cháu biết chuyện, thưa cô.
    Thám tử trưởng đưa lọ thuốc cho bà nữ diễn viên.
    - Tụi cháu tìm thấy cái này trong phòng tắm, đây là thuốc ngủ. Tụi cháu nghĩ ông Marvin Gray đã cho thuốc ngủ vào thức uống hay thức ăn, để không cho cô mở cửa hay trả lời điện thoại trong khi ông ấy đi vắng.
    - Thức uống hả? Bà nữ diễn viên vừa hỏi vừa nhìn lọ thuốc. Chúng tôi chỉ uống chút trà của Marvin pha.
    - Chuyện như thế này có bao giờ xảy ra chưa? Bob hỏi.
    - Hôm bữa tôi cũng thiếp ngủ giữa buổi trưa. Clara cũng ngủ mấy tiếng liền. Thật lạ lùng.
    - Có lẽ là ngài Gray mang bản thảo đến nhà xuất bản - Hannibal giải thích.
    - Nhưng cậu nói về bản thảo nào vậy? Cậu cứ nói đến bản thảo hoài - Bà Bainbridge nói bằng một giọng tỉnh hẳn.
    Cùng với Bob và Peter, Hannibal kể lại tất cả cho bà nghe, nói về việc Gray đến Nhà xuất bản Amigos, về vụ cháy xảy ra sau đó và về vụ lấy cấp bản thảo ở nhà hai chú cháu Tremayne.
    - Trên hợp đồng xuất bản có chữ ký của cô - Hannibal nói. Có lẽ là chữ ký giả.
    - Tất nhiên - Madeline nói. Tôi chưa hề ký hợp đồng với nhà xuất bản nào bao giờ. Và quyển hồi ký của tôi vẫn còn trong nhà này. Tôi vừa mới viết thêm tối hôm qua. Đây, trong cái rương ngay chân giường.
    Peter mở rương ra. Trong đó có một chồng giấy, viết bằng tay.
    - Có lẽ ông Gray đã chép lại những phần đã xong - Bob nói. Rồi mang kết quả đến cho ông Tremayne. Rồi sao nữa? Ông ấy lại cho Charles Goodfellow lấy cắp à?
    - Goodfellow! Bà Bainbridge la lên. Chẳng lẽ thằng cướp này vẫn còn trong vùng sao?
    - Vậy cô biết Goodfellow là tên cướp - Hannibal nói.
    - Tôi biết hắn là thằng cướp. Tôi đã bắt quả tang hắn toan trộm xâu kim cương của tôi, khi đang quay phim Nữ hoàng Ekatelina đại đế. Tôi đòi gọi cảnh sát, nhưng hắn thề là sẽ không tái phạm nữa. Sau này tôi biết được rằng hắn đã lục túi xách của mọi phụ nữ khi quay bộ phim Tấn bi kịch ở Salem.
    - Trong hồi ký, cô có nói đến hắn không ạ? Bob hỏi.
    - Tôi không nhớ nữa. Cũng có thể.
    - Vậy là hắn có động cơ... Mặc dù sống dưới một tên giả, nhưng hắn vẫn sợ bị lộ tẩy. Còn vụ trộm phim nữa...
    - Phim nào? Nữ diễn viên hỏi.
    - Phim của cô, - Hannibal nói. Mấy bộ phim mà cô đã bán cho công ty Veni Vidi Vici. Cô biết rằng phim âm bản của tất cả các bộ phim của cô đã được bán cho đài truyền hình đúng không ạ? Hay đây lại là sáng kiến riêng của ông Gray nữa, lợi dụng cô đang ngủ?
    - Không, không có, tôi biết rằng phim đã được bán. Chính Marvin đã lo phần thương lượng, và tôi đã ký hợp đồng. Nhưng cậu nói các cuốn phim đã bị lấy cắp à?
    - Dạ phải, tại phòng thí nghiệm phim Crafl, bên cạnh nhà xuất bản Amigos, ngay trước khi xảy ra vụ cháy. Phải nộp tiền chuộc, thì mới lấy lại được phim. Cháu nghĩ phim sẽ không sao đâu và người ta sẽ trả tiền chuộc. Nhưng cô có biết rằng Jefferson Long đã đến đây để phỏng vấn cô tối hôm xảy ra vụ trộm không? Ông ấy phụ trách chương trình truyền hình về vấn đề duy trì trật tự an ninh.
    - Sao! Thì ra là ông ấy à? Madeline kêu lên. Marvin nói với tôi rằng có mấy doanh nhân muốn gặp tôi. Như thường lệ, tôi không ra tiếp khách, Marvin được trả công để bảo vệ tôi khỏi người thuộc thế giới bên ngoài.
    - Và cả hôm sau, cô cũng từ chối không tiếp khách, khi anh Horace Tremayne và cháu đến xin gặp cô - Hannibal nói tiếp. Ôi! Cô ơi, cô đã tự dặt mình vào một tình thế nguy hiểm khi từ chối không tiếp xúc với cái mà cô gọi là thế giới bên ngoài.
    Nữ diễn viên thở dài.
    - Tôi đã để cho Marvin lo toan tất cả. Có thể anh ấy đã lo hơi chu đáo quá...
    - Có lẽ ông ấy muốn cướp đoạt khoảng ứng trước mà nhà xuất bản Amigos sẽ trả cho cô - Hannibal giả thiết.
    - Tên cướp! Nữ diễn viên kêu. Thật là khó tin!
    Sau khi suy nghĩ một hồi, bà nói tiếp:
    - Không thể nào tin nổi, nhưng tôi tin các cậu. Tính Marvin rất tham. Nhưng khi tôi nghĩ rằng hắn đã cố tình giấu một số chuyện và bỏ thuốc tôi, thì thật là kinh khủng!
    - Cũng nên tìm hiểu xem hắn có ăn cắp của cô chưa và kế hoạch của hắn thế nào - Hannibal nói. Cô cứ giả vờ vẫn tin hắn. Cô hãy giả vờ ngủ khi hắn về và quan sát hắn. Cháu sẽ cho cô số điện thoại để liên lạc với tụi cháu. Đúng hơn là hai số điện thoại.
    - Ồ! Chị Madeline ơi - Clara kêu. Đây là sáng kiến rất hay. Em vẫn mong có dịp trả đũa Marvin. Anh ấy quá trịnh trọng, luôn ra vẻ ta đây!
    - Phải, đây là kiểu trả đũa khá hay - bà Bainbridge thừa nhận. Tôi không biết tại sao, nhưng tôi tin tưởng các cậu. Mà tôi cũng cần vạch mặt Marvin.
    - Sợ cô sẽ thấy nhiều điều bất ngờ - Bob nói và huơ hộp quẹt màu cam sáng. Khi cháu đốt bếp lên để nấu nước làm cà phê, cháu đã tìm thấy hộp diêm quẹt này trong cái hũ, cùng với nhiều hộp diêm khác. Nó xuất xứ từ một nhà hàng, tên là Quần Đảo Java, mà Goodfellow cũng thường lui tới.
    - Có lẽ Gray và Thomas gặp nhau ở đó - Hannibal đồng tình. Vậy là Gray cũng có thể dính líu đến vụ trộm phim, vụ trộm bản thảo, và cả vụ cháy nhà xuất bản Amigos.
    - Bắt đầu hấp dẫn rồi đó - Clara nói. Giống như mấy bộ phim xưa, khi nữ nhân vật chính luôn giúp đỡ các thám tử.
     

  9. Tham gia ngày
    Jul 2009
    Đến từ
    Đất Quảng ân tình
    Tuổi
    16
    Bài gởi
    1,962
    Cảm ơn
    98
    Được cảm ơn 99 lần trong 63 bài
    Sent 3 thank(s)
    Received 3 thank(s)
    Rep Power
    42



    Chương 18
    Lục soát
    Đã gần bốn giờ khi ba thám tử leo lên thang máy dẫn lên căn hộ của hai chú cháu Tremayne. Ba thám tử gặp anh chủ nhiệm nhà xuất bản đang bước dọc bước ngang, nét mặt lo âu.
    - Bữa ăn trưa có vui không? Bob ân cần hỏi.
    - Về bữa trưa thì cũng được - anh Mập trả lời. Nhưng về buổi nói chuyện trong khi ăn, thì khá tồi. Tôi đãi Marvin bữa thịnh soạn nhất có trong thực đơn của nhà hàng sang trọng kia, chưa kể một hai chai rượu khai vị. Hắn ăn hết, uống sạch, và khi mặt trời mọc đỏ trên mặt hắn, tôi nghĩ hắn đã sẵn sàng tinh thần để nghe tôi nói, thế là tôi cho hắn biết tin xấu về bản thảo Bainbridge.
    Lúc đầu, hắn có vẻ như không hiểu. Hắn nói với tôi về Jefferson Long. Hắn rất lấy làm buồn cười khi thấy chính Jefferson Long được giao nhiệm vụ phỏng vấn Madeline Bainbridge về vụ trộm mấy cuộn phim, rằng Madeline đã không chịu tiếp ông Long. Chắc là Gray không ưa gì ông Long. Tôi đoán hắn từng bị ông Long chỉ tay năm ngón thời hắn còn làm tài xế.
    - Điều này thú vụ đấy - Hannibal nhận xét.
    - Chờ nghe đã. Khi hiểu ra rằng bản thảo bị mất, Gray bắt đầu chớp mắt lia lịa như cái máy. Vài giây sau, hắn tuyên bố là thật đáng tiếc, nhưng dù sao có thể bà Madeline sẽ chịu viết lại hồi ký từ đầu tới cuối, nếu tôi trả gấp đôi khoản ứng trước dự kiến trong hợp đồng.
    Anh Mập hai tay ôm đầu, rùng mình:
    - Lộn xộn quá! Tôi phải cho nhà xuất bản Amigos hoạt động trở lại. Tôi phải đi thuê trụ sở. Tôi phải tập trung lại nhân sự. Cho mọi người làm việc trở lại. Để làm tất cả những việc này, tôi cần tiền, mà không có chú Willm, thì không có tiền. Mà cho dù chú Will có xuất hiện trở lại, có khi tôi cũng chẳng có tiền, bởi vì có thể chú Will sẽ bị buộc tội cố ý gây hỏa hoạn. Nếu vậy, công ty bảo hiểm sẽ không chịu trả tiền đền bù. Vậy mà Gray lại đòi khoản tiền gấp đôi.
    Anh chủ nhiệm nhà xuất bản ngước mắt nhìn ba thám tử.
    - Ít nhất cũng hy vọng rằng tôi không phí khoản tiền đầu tư bữa ăn ở nhà hàng - anh nói. Các cậu có gặp và nói chuyện được với bà Madeline không?
    - Khỏi phải nói! Hannibal trả lời. Thậm chí Bob có chuẩn bị báo cáo trên xe buýt khi đi đến đây.
    Bob mỉm cười rút quyển sổ tay ra khói túi, tóm tắt chuyến thăm trang trại của bà nữ diễn viên. Khi nghe Bob nói, nét mặt anh Mập bớt căng thẳng dần. Khi Bob nói xong, anh Mập rạng rỡ lên hẳn.
    - Vậy là tôi hoàn toàn không bị ràng buộc! Anh reo lên. Tôi không nợ khoản tiền ứng trước nào cả!
    - Ngoài ra, Hannibal nói thêm, qua câu chuyện Quần Đảo Java, ta có nhiều cơ sở để nghĩ rằng Gray đã cung cấp cho Thomas thông tin về mấy cuốn phim.
    - Gray cũng có thể đặt thiết bị gây hỏa hoạn lại nhà xuất bản - Horace giả thiết. Ông ta, và cả Thomas, đều có cơ hội làm việc này. Tuy nhiên là ta vẫn cần có chứng cớ. Không ai sẽ tin lời nói khơi khơi. Có cách nào làm rõ vai trò Gray trong vụ cháy để minh oan cho chú Will không? Chẳng hạn như có lẽ kẻ gây hỏa hoạn đã phải mua magnê cho thiết bị gậy cháy...
    - Chắc chắn là hắn phải mua đâu đó - Hannibal tỏ vẻ đồng tình. Anh Horace ơi, anh có cho phép tụi em lục soát căn hộ anh được không?
    - Lục loát căn hộ à? Anh Mập ngồi dậy hỏi lại. Để kiếm cái gì?
    - Kiếm magnê.
    - Babal à, cậu phải nghiêm túc chứ! Chẳng lẽ cậu thật sự nghĩ rằng chú Will đã đốt nhà sao? Tôi cũng biết rằng chú Will không phải là loại người gây thiện cảm, nhưng chú không phải là tội phạm. Chẳng lẽ cậu tưởng tượng chú núp trong một góc để lắp ráp cái máy sẽ nổ vào đúng sáu giờ tối để thiêu hủy văn phòng nhà xuất bản chúng tôi sao? Tính chú không phải như vậy đâu.
    - Không, Hannibal nói, không giống tính chú.
    Hannibal đứng bất động, đầu nghiêng một bên như đang nghe những tiếng mà người khác không nghe được.
    - Trong vụ này - thám tử trưởng nói - có một cái gì đó làm em thắc mắc ngay từ đầu. Bây giờ, em đã biết đó là gì. Một điều mà em đã thấy mà không nhận ra ngay lúc ấy. Bây giờ, ta sẽ kiểm tra lại. Em biết là sẽ tìm thấy những gì ta đang tìm.
    - Hannibal vừa mới có sáng kiến đột xuất - Peter nói khi thấy nét mặt chưng hửng của anh Mập.
    - Anh đừng lo - Bob nói với anh chủ nhiệm nhà xuất bản. Hannibal có bộ nhớ siêu đẳng, và khi nhớ lại một cái gì đó đã nghe hay đã thấy, thì Hannibal không lầm đâu.
    - Bây giờ em muốn thật sự lục soát căn hộ - Hannibal nói. Và em muốn bắt đầu từ phòng ngủ của chú Will.
    - Thôi được, anh chủ nhiệm nhà xuất bản ấp úng. Nếu cậu nghĩ là việc này giúp ích.
    Hannibal bước thẳng đến chiếc tủ có cửa luồn, chiếm cả một vách tường. Hannibal mở ra. Hàng chục bộ complet sang trọng và đôi giày tây đánh bóng xuất hiện. Hannibal tiến hành lục túi các áo vét.
    - Đây! Thám tử trưởng lấy ra một dải kim loại từ một chiếc áo vét bằng vải mỏng màu kem.
    - Chẳng lẽ đây là magnê? - Anh Mập la lên.
    - Em tin chắc đây là magnê, và bất cứ phòng thí nghiệm nào cũng sẽ xác nhận được cho anh. Em cũng tin chắc rằng chú Will đã không cố ý gây cháy. Chú Will bỏ trốn, do hoảng sợ, nhưng nếu chú là thủ phạm, thì chú đã không bỏ lại miếng magnê này.
    Điện thoại trên bàn kế đầu giường reo.
    - Anh trả lời không?
    Hannibal vui vẻ nói với anh chủ nhiệm nhà xuất bản.
    - Em có đưa cho bà Bainbridge số điện thoại nhà này cũng như số bộ tham mưu của bọn em ở Rocky. Em có nói bà ấy gọi cho tụi em, trong trường hợp Gray làm một việc bất thường nào đó. Có thể bà ấy gọi.
    Anh Mập nhấc ống nghe. Sau khi nghe một hồi, anh đưa máy cho Hannibal.
    - Đúng bà Bainbridge đòi nói chuyện với cậu.
     

+ Trả Lời Ðề Tài
Trang 2/2
đầuđầu 1 2

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

     

Chủ đề giống nhau

  1. Truy tìm bóng đen - Truyện trinh thám
    By Thiên Sứ Ánh Trăng in forum Tác phẩm của bạn
    Trả lời: 2
    Bài mới gởi: 11-09-2011, 04:41 PM
  2. Thám tử KINDAICHI - Một bộ truyện trinh thám đặc sắc
    By ladloveluffy in forum Truyện Tranh Trinh Thám
    Trả lời: 6
    Bài mới gởi: 02-06-2011, 08:06 AM
  3. Mục lục truyện tranh trinh thám
    By wongtrang2006 in forum Truyện Tranh Trinh Thám
    Trả lời: 6
    Bài mới gởi: 11-05-2011, 05:39 PM
  4. Lịch phát hành truyện tranh trinh thám tháng 1-2010.
    By wongtrang2006 in forum Tổng Hợp
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 03-01-2010, 05:35 PM
  5. Truyện trinh thám (cực hồi hộp, cực hấp dẫn o^,^o)
    By Honey Ngo in forum Tiểu Thuyết Trinh Thám
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 04-02-2008, 02:28 PM

Visitors found this page by searching for:

truyện trinh thám tiền chuộc

truyện trinh thámđòi tiền chuộc

truyen tranh trinh tham than bi

Dien Dan

Members who have read this thread : 4

Bookmarks

Quuyền Hạn Của Bạn

  • Bạn không thể tạo chủ đề mới
  • Bạn không thể trả lời bài viết
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể chỉnh sửa bài viết