Tác giả: Frédérique Molay
Dịch giả: Hiệu Constant
Nhà xuất bản Đà Nẵng.
Những người ham tìm hiểu khoa học hình sự đều đã biết đến Sở cảnh sát Paris qua nhiều chiến tích phá án lẫy lừng từ ngày đầu thành lập. Thế nhưng liên tiếp những vụ án mạng xảy ra ngay tại trụ sở Bộ công an, ngay giữa lòng Paris kinh đô ánh sáng đã thách thức tất cả từ các điều tra viên, các bác sĩ pháp y và cả người đứng đầu cơ quan điều tra.
LỜI GIỚI THIỆU:Một, hai rồi ba... nạn nhân liên tiếp trong năm ngày, tội ác sẽ không ngừng lại cho đến ngày thứ bảy?
Tất cả những nạn nhân đều có điểm chung: là phụ nữ trẻ, xinh đẹp, năng động và đầy triển vọng. Hiện trường vụ án đều bị xoá sạch bằng các nghiệp vụ pháp y chuyên nghiệp, thủ đoạn ra tay tinh vi nhưng cùng một cách thức giết người.
Kẻ thủ ác là ai? Hắn không chỉ là tên sát nhân đơn thuần? Mục đích của hắn là gì?
Một sự thách đố với cả bộ máy của Sở cẩm Paris?
Giá như những bậc cầu thang, những bức tường cũ kỹ, và những góc khuất trong ngôi nhà có thể lên tiếng để chỉ ra kẻ giết người là ai. Nhưng đội trọng án chỉ có 7 ngày để chặn bàn tay quỷ dữ, 7 ngày chạy đua với thời gian để tìm và cứu nạn nhân là người phụ nữ thứ 7.
Liệu họ có thành công?
Chúng ta hãy cùng xem "Người đàn bà thứ bảy" của Frédérique Molay.
Trong tiểu thuyết này Molay đã đưa người đọc khám phá những mảng tối trong tâm hồn con người, bên cạnh đó cây bút nữ này cũng giúp chúng ta hiểu thêm những công việc cực nhọc thường ngày của các thành viên trong đội trọng án, và thế giới bí ẩn của các bác sĩ pháp y.
Giữa thành phố Paris tráng lệ- kinh đô ánh sáng, ngay giữa khu phố tấp nập người qua lại cả ngày lẫn đêm, ngay giữa đại bản doanh của Bộ Công an Pháp nổi tiếng sát án từ hàng thế kỉ nay, bỗng xảy ra vụ án giết người dã man. Vụ án đầu tiên xảy ra vào ngày thứ hai đầu tuần, nạn nhân là một nữ giáo sư trẻ đầy triển vọng của trường đại học Sorbonne danh tiếng, khi các chiến sĩ trong đội trọng án còn chưa hết bàng hoàng bởi tính chất dã man và nghiêm trọng của vụ án mạng thì những án mạng khác liên tục diễn ra vào ngày thứ ba, rồi thứ tư, thứ năm... mỗi ngày một vụ. Và lần nào cũng vẫn một cách thức giết người với những tình tiết tính toán chi li không để lại một dấu vết. Hắn còn sử dụng những nghiệp vụ của các bác sĩ pháp y, những kĩ xảo của ngành hình sự để xoá dấu vết. Những nạn nhân đều là những người phụ nữa trẻ, năng động yêu đời đầy nhiệt huyết. Tên tội phạm ấy là ai? Hắn hẳn không chỉ đơn giản là một kẻ giết người. Đến khi hắn dám thách đố tay đôi với Chánh thanh tra tỉnh trưởng và thậm chí sát hại cả một nữ đồng nghiệp đầy hứa hẹn của họ thì... cả cơ quan của Bộ Công an vào trận.
Cuộc chạy đua chống lại con quỉ đội lốt người, kẻ thậm chí đã thảm sát dã man chính người vợ đã nhiều năm đầu gối tay ấp của mình, cuộc chạy đua cùng thời gian để cứu sống người đàn bà thứ bảy! Liệu người đàn bà bất hạnh đó có được cơ may cứu thoát hay phải chịu chung số phận của sáu người đàn bà đã bị sát hại trong sáu ngày trong tuần kí? Liệu đội Trọng án có vạch mặt được kẻ giết người dã thú ấy không, và kẻ mặt người dạ thú ấy thực chất là ai, có chức vụ gì trong xã hội, xin mời bạn đọc cùng theo dõi.
Với cách viết thật cuốn hút, hồi hộp, cùng những hiểu biết tường tận ngành Công an, kỹ thuật hình sự, và kiến thức về tôn giáo, Frédérique Molay đưa chúng ta vào cuộc khám phá mảng tối của mỗi con người cho dù họ có làm đến chức vụ quyền hành như thế nào, và trên hết, nữ nhà văn hé lộ cho chúng ta thấy cuộc sống hàng ngày hết sức khổ ải gần như địa ngục của những con người trong đội Trọng án, cùng thế giới đầy bí ản của các bác sĩ pháp y.
Xin được cám ơn dịch giả Hiệu Constant và trân trọng giới thiệu thiên Tiểu thuyết trinh thám hay nhất trong năm của Pháp, tác phẩm được giải thưởng của Quai des Orfèvre 2007.
-Nhà xuất bản Đà Nẵng-
---------- Post added at 12:19 PM ---------- Previous post was at 12:18 PM ----------
Thứ hai
1
Marie Hélène
Anh cảm thấy người đờ ra, hơi thở đứt quãng, miệng khô khốc, cổ họng thắt lại... trong trạng thái rơi tự do. Cô ấy toát ra một vẻ quyến rũ kì lạ; chừng ba mươi lăm tuổi, cao một mét bảy mươi, thân hình mảnh mai, tóc ngắn màu hạt dẻ, gọng kính thanh mảnh làm nổi bật cặp mắt nâu. Giọng nói nhẹ nhàng tự tin. Ánh mắt sống động nồng ấm trấn an người đối diện trong khi nụ cười làm sáng bừng khuôn mặt cô, một nụ cười tuyệt vời. Chẳng có từ ngữ nào diễn tả nổi những gì anh cảm nhận được. Anh đăm đăm nhìn thẳng vào cô mà không phản ứng gì. Anh như một cậu bé mới lớn ngô nghê ngất ngây trước trang bìa của cuốn tạp chí Playboy.
- Ngài là Sirsky, đúng vậy không? Ngồi sau bàn làm việc của mình, những ngón tay máy móc vân vê chiếc bút, cô cất tiếng hỏi.
Anh gật đầu xác nhận.
- Nico Sirsky. Nico chính là tên riêng của ngài chứ? Cô tiếp tục với một giọng nói gây ấn tượng mạnh đến nỗi mà kể từ đây anh sẽ nhận ngay ra nó giữa mọi giọng nói khác.
- Chính thế, đó không phải là một tên rút gọn hay gọi tắt đâu.
- Ngày tháng năm sinh của ngài?
- Một ngày 11 tháng giêng nào đó cách đây 38 năm.
- Ngài làm nghề gì?
- Li dị.
Một câu trả lời kỳ quặc, nhưng đó là câu đầu tiên xuất hiện trong đầu anh khi ngắm nhìn cô. Anh đã lập gia đình khi còn quá trẻ, lúc mới hai mươi hai tuổi, và đã có một con. Sống độc thân và không để ý lắm đến phụ nữ, còn nếu có thì chỉ để nói chuyện phiếm. Vả lại chưa một ai trong số các cô lại gây ấn tượng cho anh đến mức này. Anh đã cho rằng những trò đùa nhảm ấy chỉ làm đề tài cho các cuốn tiểu thuyết lãng mạn hay trong điện ảnh mà thôi.
- Ngài Sirsky? Người phụ nữ trẻ lên tiếng thúc giục.
Anh dò xét bàn tay cô. Không đeo nhẫn cưới.
- Ngài Sirsky?!
- Cô muốn biết gì nào? Anh ngượng ngùng hỏi lại.
- Biết được nghề nghiệp của ngài, điều đó đối với tôi là đủ rồi!
Anh thật ngố hết chỗ nói...
- Chánh thanh tra cảnh sát- tỉnh trưởng.
- Cụ thể hơn chút được không?
- Đội trưởng Đội Trọng án thuộc Cảnh sát hình sự Paris.
- Ở 36 kè Orfèvres à?
- Chính vậy.
- Tôi giả tưởng đó là một nghề rất căng thẳng.
- Đúng thế. Nhưng cũng căng thẳng không hơn nghề của cô đâu, đấy là tôi nghĩ thế.
Cô mỉm cười. Cô ấy mới tuyệt vời làm sao.
- Vậy ra là em rể ngài, bác sĩ Perrin, đã giới thiệu ngài đến đây. Cô tiếp tục cuộc hội thoại với giọng đều đều.
Em gái anh đã hối thúc; nó cư xử với anh hệt như một người mẹ thứ hai.
- Nói một cách chính xác thì chuyện gì đã xảy ra với ngài nào?
- Chẳng có gì to tát lắm đâu.
- Tôi xin ngài, hãy để tôi phán xét điều đó, thưa ngài Sirsky.
- Từ khoảng ba tháng nay, tôi bị đau ở phần dạ dày.
- Ngài đã đi khám bác sĩ chưa?
- Chưa bao giờ?
- Những cơn đau này ngài cảm thấy như thế nào?
- Giống như những vết bỏng, anh bật ra và thở dài. Thỉnh thoảng giống như một cơn co rút...
Thú nhận sự yếu đuối không thuộc bản chất con người anh.
- Ngài có thấy hoảng loạn hay mệt mỏi hơn thường lệ không?
Anh mím môi tỏ ý hoài nghi. Công việc của anh đè nặng lên anh; anh tỉnh giấc vào giữa đêm do bị ám ảnh bởi hình ảnh những cơ thể đẫm máu. Không sao chia sẻ mối kinh hoàng đã quấy nhiễu mình. Anh có thể chia sẻ được với ai đây? Những đồng nghiệp của anh à? Cũng có nhiều lần đùa tếu suốt đêm trên những xác chết để xua đuổi những bóng ma ra khỏi đó. Nhưng thói quen được diễn tả trong các bộ phim truyền hình dài tập chẳng có gì ăn nhập với thực tế cả. Chẳng gì tốt hơn là được trở về nhà mình, gặp lại gia đình và những đòi hỏi thiết thực hàng ngày để ổn định thăng bằng cuộc sống. Những muộn phiền vặt vãnh xứng đáng được quyền lấy lại sự ưu đãi của chúng và khiến họ quên đi những tình cảnh nhớp nhúa trong ngày! Chính vì lí do ấy mà anh đã quyết định tuyển mộ quân của mình trong số những người đàn ông đã lập gia đình, đã lên chức bố: Tám mươi phần trăm quân số của anh đáp ứng được tiêu chuẩn này. Sự cân bằng đó rất cần thiết để kháng cự lại áp lực của những phi vụ mà Đội Trọng án gặp phải, chỉ có anh là người duy nhất không tôn trọng luật lệ do chính anh áp đặt cho những người khác.
- Ngài Sirsky, ngài vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi, người phụ nữ trẻ bực mình nhắc.
Anh bộc lộ vẻ ngoan cố khiến cho người đối diện anh hiểu một cách tách bạch rằng những cố gắng của cô chỉ là vô ích. Cô hẳn sẽ chẳng moi được gì thêm nữa và thay đổi chủ đề.
- Khi những vết nhói đau đó xuất hiện, ngài có tìm cách làm dịu nó đi không?
- Tôi đã cố gắng xoa dịu chúng bằng cách ăn cái gì đó, nhưng chẳng hiệu quả gì cả.
- Ngài cởi quần áo và nằm lên bàn kia đi.
- Tôi phải cởi... hết ra à?
- Ngài có thể giữ lại quần áo lót.
---------- Post added at 12:19 PM ---------- Previous post was at 12:19 PM ----------
Anh đứng dậy vâng lệnh với đôi chút bối rối. Cao lớn vạm vỡ, mái tóc vàng, cặp mắt xanh, anh luôn thu hút sự chú ý của phụ nữ. Cô tiến lại gần và đặt tay lên chiếc bụng phẳng lì của anh để khám bệnh. Anh rùng mình. Những hình ảnh gợi tình chợt thoáng hiện trong đầu, khiến anh xì xoạp thở rất mạnh.
- Có chuyện gì không ổn sao? Bác sĩ Dalry lo lắng hỏi.
- Pháp y là những bác sĩ duy nhất mà tôi quen biết, và hãy tin rằng điều đó chẳng hề đem lại cho tôi ý muốn dây dưa với những bác sĩ khác đâu nhé! Anh lầm bầm và hi vọng cô sẽ tin anh.
- Tôi rất hiểu ngài. Tuy vậy, một số tình trạng đòi hỏi phải đi khám bác sĩ chuyên khoa ngay. Ngài cảm thấy gì khi tôi ấn vào chỗ này hả?
Anh không rời mắt khỏi cô. Anh những muốn ôm hôn cô trong vòng tay mình. Quái quỉ thật, có chuyện gì đang xảy đến với anh thế này chứ?
- Ngài Sirsky, nếu ngài không giúp tôi thì chúng ta sẽ chẳng tiến triển được đâu...
- Ôi, tôi xin lỗi. Cô vừa nói gì đấy nhỉ?
- Ngài đau ở đâu?
Anh trỏ một ngón tay vào giữa bụng mình. Khi làm thế, anh đã sượt lên đôi bàn tay của người phụ nữ trẻ. Cô sờ nắn, nhấn mạnh nơi được chỉ định, sau đó yêu cầu bệnh nhân ngồi dậy cạnh bàn và bắt mạch cho anh. Sau khi đã nghe chuẩn đoán bệnh theo cách thức thông thường, cô quay lại bàn làm việc của mình. Anh những muốn cô cứ ở lại bên cạnh anh.
- Hãy mặc quần áo vào đi, ngài Sirsky. Ngài sẽ phải qua những kiểm nghiệm phụ đấy.
- Có nghĩa là sao?
- Là một thử nghiệm tiến hành bằng đèn soi có sử dụng sợi thạch anh. Phải đưa một dụng cụ quang học qua miệng để khảo sát tỉ mỉ thực quản. Chúng ta sẽ có thể quan sát trên màn hình các thành dạ dày và tá tràng của ngài.
- Điều ấy là thực sự cần thiết à?
- Hết sức cần thiết. Tôi phải xác định được những nguyên nhân chính xác của các triệu chứng; có thể hoàn toàn trù liệu đó là một vết loét. Không có chuẩn đoán chính xác, thì sẽ không có điều trị. Phép nội soi này không được dễ chịu cho lắm, nhưng nó sẽ không lâu đâu.
- Cô nghĩ rằng có lẽ bệnh của tôi có lẽ trầm trọng lắm à?
- Có rất nhiều kiểu loét thực quản khác nhau. Bệnh của ngài, tôi thiên về một vết loét tá tràng hơn, loại nhẹ nhất. Phần lớn căn bệnh này xuất hiện nơi những người đàn ông trẻ phải chịu sự căng thẳng, thường trong tình trạng mệt mỏi. Nhưng chúng ta cũng phải thật chắc chắn về điều đó đã. Ngoài công việc ra thì ngài còn tham gia vào những hoạt động khác nữa không?
Anh mơ màng suy nghĩ.
- Chạy bộ và chơi Squash. Và đương nhiên là những buổi bắn súng nữa.
- Ngài cần phải giảm nhịp độ của mình lại, ai thì cũng có quyền được nghỉ ngơi đôi chút.
- Tôi có cảm giác đang nghe em gái mình nói đấy!
- Thế có nghĩa là cô ấy có những lời khuyên bổ ích. Đây là một đơn thuốc. Khi việc thử nghiệm đèn soi kết thúc, ngài sẽ liên hệ với cô thư ký của tôi để lấy một buổi hẹn khám bệnh nữa.
- Không phải cô sẽ thực hiện buổi thử nghiệm đó à?
- Một bác sĩ thuộc khoa đó sẽ đảm nhiệm chuyện ấy.
Anh lấy lại vẻ ngoan cố của mình.
- Có gì không ổn à, thưa ngài Sirsky?
- Có chuyện này, tôi mong muốn chính cô sẽ đảm nhiệm buổi khám soi thử nghiệm ấy, liệu có được không?
Cô bình tĩnh nhìn anh và hiểu ngay rằng anh sẽ tiếp tục từ chối tiếp tục chữa bệnh nếu như cô không chấp nhận lời thỉnh cầu của anh.
- Thôi được, tôi đồng ý.
Cô lấy cuốn sổ công tác và lật những trang đã kín đặc.
- Cố có vẻ như rất bận rộn, thế mà lại còn đèo thêm tôi nữa, anh nói vẻ xin lỗi.
- Chớ lo lắng làm gì, chúngb ta sẽ tìm được một chỗ trống. Phải thực hiện việc này nhanh thôi. Thứ tư này, lúc tám giờ, buổi đó hợp với ngài chứ?
- Đương nhiên rồi, tôi sẽ không thể tiếp tục gây thêm khó khăn nữa đâu!
Cô đứng lên và tiễn anh ra tận cửa. Tại đây, cô chìa bàn tay vừa mềm mại vừa rắn rỏi ra cho anh. Anh chia tay cô với vẻ luyến tiếc. Anh đọc lần cuối cùng tấm biển đính trên cửa phòng khám bệnh: “Bác sĩ Caroline Dalry, Giáo sư thạc sĩ, chuyên khoa Dạ dày- nội tạng, cựu chủ nhiệm khoa, cựu sinh viên y khoa nội trú của các Bệnh viên trực thuộc Paris”.
Qua khỏi bức tường bao của bệnh viên Saint-Antoine, những tiếng ồn ào của ngoại ô chộp ngay lấy anh trong khi anh vẫn đang khoan khoái nghĩ đến đôi tay của cô, thanh tao hết sức, đặt trên bụng anh. Rồi một cơn đau âm ỉ vùng thượng vị lôi anh trở lại với thực tế.
Điện thoại di động của anh rung mạnh bên cạnh sườn, đó là thiếu tá Kriven, tổ trưởng của một trong mười hai tổ của Đội Trọng án.
- Chúng ta có một khách hàng đấy, anh ta thông báo trong cái giọng trầm trầm của mình. Có vẻ như đó là một án mạng không điển hình. Anh nên đến đó đi.
- Nạn nhân là ai?
- Marie- Hélène Jory, ba mươi sáu tuổi, thuộc chủng tộc da trắng, phó giáo sư sử học ở trường Sorbonne. bị giết hại ngay tại nhà ở quảng trường Contrescarpe trong khu Quartier Latin. Vụ giết người có vẻ như dính dàng đến sex và cách sắp đặt thì ... đặc biệt thô bỉ.
- Ai đã phát hiện ra trước?
- Một anh chàng tên là Paul Terrade, bạn trai của cô ấy.
- Anh ta không có công ăn việc làm à?
- Có chứ, nhưng ở văn phòng khoa, người ta đã rất lo lắng vì không thấy cô gái đến giảng dạy vào giờ phải lên lớp vào lúc mười ba giờ. Một nữ thư ký đã gọi điện đến văn phòng anh ta vào đầu giờ chiều, và thế là anh ta quay trở về nhà mình để tìm hiểu những lí do của sự vắng mặt đó.
- Có phá bẻ khoá nhà không?
- Chẳng có gì cả.
Nico nhìn đồng hồ, kim đã chỉ vào con số mười sáu giờ ba mươi. Khoảng hai giờ đồng hồ đã qua đi kể từ lúc phát hiện ra xác chết. Điều đó giống như có phép màu. Do chưa có sự đi lại nhiều trong căn hộ, thì sẽ có chút may mắn giữ nguyên vẹn được một vài dấu vết.
- Tôi sẽ đến ngay.
- Tôi cho rằng anh chẳng có sự lựa chọn nào khác đâu.
Đội trưởng các đội hoặc các viên phó của họ có lệnh phải trưng tập sự có mặt, khi mà tình huống đòi hỏi.
- Và cũng đề nghị luôn cả Dominique Kreiss đến gặp chúng ta một thể nhé, Nico nói thêm, điều đó có thể hay đấy.
Đó là nhà nghiên cứu tâm lý phân tích tội phạm của Cục Cảnh sát hình sự trực thuộc Khu. Một nữ tân binh mới phục vụ cho một bước khởi đầu lớn: đưa vào thực tế một bộ phận nhân dạng theo kiểu Pháp. Cô không phải đảm nhiệm cuộc điều tra thay thế các điều tra viên, mà đem đến cho họ sự giám định tâm lý của mình. Trong trường hợp có dáng vẻ như Kriven miêu tả đây, thì việc cô đến hiện trường là hình như rất phù hợp; phân tích những vụ giết người có dính dáng đến tình dục là chuyên môn của cô gái trẻ Kreiss, môi trường chính yếu cho vai trò của cô.
- Mình có thể làm việc với nhà tâm lý học già nua nào đó được không?! Kriven làu bàu. Cặp mông xinh xắn của cô bé tóc đen nhỏ nhắn này khiến tôi phân tâm!
- Cậu không thể nghĩ đến chuyện gì đó khác đi được à, Kriven?
- Không tài nào, với những hình thể uốn lượn của cô ấy!
- Tôi thích dừng ở đây hơn là nghe những chuyện vớ vẩn của cậu. Hẹn gặp ngay nhé.
---------- Post added at 12:20 PM ---------- Previous post was at 12:19 PM ----------
Khu Quartier Latin nhắc anh nhớ lại suốt thời thơ ấu của mình. Ông bà anh đã có một cửa hàng thực phẩm ở phố Mouffetard (một khu phố nổi tiếng của Paris, là nơi mà trước đây ông hoàng tiểu thuyết Balzac thường hay lui tới, và rất nhiều hình ảnh của khu phố này được tái hiện lại trong các tác phẩm của ông). Anh nhớ lại những chuỗi ngày ấy, khi mà lúc nào cũng chỉ đi chơi với lũ trẻ con nhà các tiểu thương khác trong khu, cách nhà thờ Saint- Méđar chừng vài bước chân. Tình thân thiện nhiệt thành mà giờ đây đã mai một đi.
Quảng trường Contrescarpe là một tụ điểm du lịch nổi tiếng Paris nhờ sự sôi động trong các quán cà phê tại đó. Hôm nay, mọi khách hàng đều đổ dồn cặp mắt về phía ngôi nhà số năm. Một chiếc xe cảnh sát không mang hiệu đặc trưng, chỉ có đèn pha quay hoạt động, chặn ngang lối vào toà nhà. Một người đàn ông, mang dáng vẻ suy sụp, ngồi trên ghế sau của chiếc Renault. Hai nhân viên cảnh sát canh chừng chiếc xe. Trước điệu bộ cương quyết của họ, ta hiểu ngay rằng họ không hề có ý định để cho kẻ kia có thể thoát đi được trong bất kỳ lí do gì. Đavi Kriven ra khỏi toà nhà và đến gặp anh ta.
- Chúng ta đã cực may mắn đấy chứ, hả sếp! Anh bình phẩm. Tay sĩ quan cảnh sát hình sự của Sở công an Quận đã phản ứng kịp thời cho giải toả tất cả mọi người trước khi gọi chúng tôi đến. Tất cả còn nguyên vẹn.
Ý anh muốn nói rằng chưa có Sở cảnh sát nào có thời gian đảo qua hiện trường án mạng trước khi hiểu rằng vụ này vượt quá khả năng của họ. Rất thường xuyên, phần lớn các dấu vết đã bị sai lệch khi đội trọng án được thông báo tới, đôi khi nạn nhân thậm chí còn bị chuyển đi rồi. Có thể nói công việc điều tra chẳng dễ dàng gì trong những lần như vậy. Chắc chắn tình hình rồi sẽ tiến triển dần lên, nhưng vẫn còn lâu mới đến được đích. Phải thực sự rơi vào một tay “cớm” hiệu quả, như hôm nay để có thể tiến tới thành công tốt đẹp.
- Con người “kỳ diệu” này hiện đang ở đâu? Nico hỏi.
- Trên tầng ba, ngay trước cửa căn hộ. Anh ta canh chừng các lối ra vào.
Hai người đàn ông chậm rãi leo lên các bậc cầu thang. Nico ngắm ngó các bức tường và mỗi bậc cầu thang với ánh mắt chăm chú, để dần dần thấm vào không khí hiện trường. Rồi anh chìa tay cho viên sỹ quan trẻ, thưởng cho anh ta một nụ cười nồng hậu và biết ơn.
- Tôi đến đây lúc mười lăm giờ và ngay lập tức hiểu rằng đó không phải là một trường hợp bình thường!
- Tại sao thế? Nico khuyến khích thêm/
- Người phụ nữ... cho dù có chuyện gì đi nữa thì việc làm của kẻ giết người đối với cô ấy cũng thật ghê tởm. Thú thật với anh, tôi đã không thể ở lại bên cạnh cô ấy được. Điều khiến anh nghĩ tới một người đàn ông...
- Chớ có huyễn hoặc mình thế nữa đi, Nico trấn an anh ta, con người ta ai mà chẳng có lúc sợ cơ chứ. Kẻ nào nói với anh điều ngược lại thì đó chỉ là một tên huênh hoang quèn mà thôi, ý tôi muốn nói là một kẻ huênh hoang hết cấp đó.
Bình tâm lại, viên sỹ quan trẻ gật đầu đồng tình và nhường lối cho họ. Nico tiến lên với sự thận trọng theo thói quen: không chạm vào bất cứ vật gì để không huỷ đi những chứng cớ. David Kriven làm giống hệt anh với cùng một vẻ chăm chú.
Mỗi tổ của Đội Trọng án được trang bị sáu người. Do một trật tự thứ bậc được tạo ra tuỳ theo kinh nghiệm và chức năng của từng người, nên người thứ ba trong tổ là một tay chuyên ghi chép tỷ mỷ, tiến hành các thủ tục. Người này đã đợi chánh thanh tra Sirsky trước khi bắt đầu công việc của mình: ghi nhận và niêm phong mọi vật trên hiện trường. Thường thường công việc được thực hiện đơn lẻ. Chỉ một lần này, Pierre Vidal tiến hành nghiệp vụ của mình dưới con mắt đầy kinh nghiệm của Kriven và Sirsky.
Cả ba cảnh sát bước vào phòng khách. Nạn nhân nằm xoài trên một tấm thảm dày màu kem.
- Chó chết, thật không thể tưởng tượng nổi! Mặc dù cố kìm nhưng Nico cũng phải thốt lên.
Anh quỳ xuống gần xác chết mà không nói lời nào. Liệu anh còn có thể thêm được gì vào nữa? trước mặt anh bày ra toàn bộ cảnh tượng hãi hùng. Sự tàn độc của con người vậy là không còn giới hạn nào nữa ư? Anh bỗng bị một cơn lợm giọng trỗi dậy không sao kìm được. Quay sang các đồng sự của mình, anh thấy họ toàn thân tái mét.
- Hãy ra ngoài xem Dominique Kreiss có dưới kia không đi, anh ra lệnh.
David rời mắt khỏi xác chết. Chuyện nghiêm túc đây. Chánh thanh tra muốn ở lại một mình với nạn nhân... hay có thể anh muốn tặng cho họ giây lát nghỉ ngơi thoát khỏi cảnh này.
- Đi ngay bây giờ đi, Nico dậm doạ.
Thở phào, thiếu tá Kriven và đại uý Vidal rời khỏi căn hộ.
Chánh thanh tra Sirsky vẫn ngồi bất động cạnh người phụ nữ trẻ và dần dần ghi nhận những hành động hung bạo mà cô phải chịu đựng. Cực hình diễn ra hết sức bạo tàn, theo kiểu khiến cô thậm chí mất trí trước khi chết. Anh nghĩ đến quy trình có thể diễn ra của án mạng và hình dạng tích cách của kẻ giết người. Anh đoán chừng đó là một gã đơn độc... Anh cảm nhận được điều đó... anh biết điều đó. Hệt như mỗi lần, mọi cảm xúc đã lìa bỏ anh. Anh cứ như một vong linh tự do bay xập xoè khắp gian phòng.Anh căm ghét cảm giác này, sức mạnh mà anh hội tụ được trong mình để tập trung vào cả những vụ mang tính bệnh hoạn nhất. Cái dạ dày của anh lại bắt đầu nhói lên; anh đưa tay xoa bụng một cách máy móc. Anh phải cần thật bình tĩnh để nhìn nhận lại sự vụ. Nhưng phản ứng sao đây trước một cảnh tượng kinh hoàng như thế này chứ? Bỗng nhiên khuôn mặt của bác sĩ Dalry xuất hiện trong đầu anh. Cô mỉm cười, đưa tay cho anh, hết sức dịu êm và đặt nó lên má anh. Anh muốn ôm hôn cô biết chừng nào. Anh tiến gần lại, tiến gần lại...
---------- Post added at 12:20 PM ---------- Previous post was at 12:20 PM ----------
Cánh cửa căn hộ thình lình mở toang và có tiếng bước chân trong hành lang. David Kriven dẫn đầu tổ. Nữ tâm lý gia đi theo sau, cô gái trẻ, ba mươi hai tuổi, với mái tóc đen huyền, cặp mắt xanh lấp lánh những tia sáng tinh nghịch. Dominique Kreiss quỳ xuống cạnh chánh thanh tra Sirsky. Đến lượt mình, với con mắt nhà nghề, cô chăm chú quan sát khung cảnh nơi tội ác diễn ra mà không hề nhíu mày, không hề bị chấn động khi nhìn điều ghê tởm và khung cảnh cái chết. Đậu bằng tâm lý học lâm sàng khoa tội phạm học, chuyên về những vụ xâm hại tình dục, Dominique Kreiss, hơn hết tìm cách thâm nhập tuyệt đối vào 36 kè Orfèvres và trong đội cảnh sát mà phần lớn chỉ toàn những trang nam tử. Chỉ vì điều ấy thôi thì cô cũng không dại để lộ ra cho nhóm đồng nghiệp thấy bất kỳ sự yếu đuối nào của mình.
- Khi nhìn thấy cảnh này thì bất kỳ người nào có chút lương tâm cũng phải bỏ chạy hết, Nico bình phẩm khi chào cô gái trẻ.
Ánh mắt họ chạm nhau. Nico tự che chắn cảm xúc của mình bằng những hàng rào chặt chẽ và thật chẳng dễ dàng gì đoán được sự yếu đuối của anh. Nhưng, đây là lần đầu tiên, Dominique Kreiss phát hiện một bối rối nho nhỏ nơi chánh thanh tra.
- Hình như chưa có gì bị xáo trộn cả, Nico nhận định. Tất cả đều ngăn nắp. Đây không phải là một vụ trộm. Tôi cược rằng chúng ta sẽ không tìm được dấu vân tay nào đâu. Đó là một thứ công việc công phu và có tổ chức, chứ không phải hậu quả của một sự cuồng điên thoáng qua. Không có bất kỳ một sự bẻ khoá nào. Hoặc nạn nhân có quen biết hung thủ, hoặc hắn đã biết tạo tin tưởng cho cô và thế là cô ấy đã để hắn vào nhà mình.
- Tỷ lệ rủi ro bất thành của hung thủ là như thế nào? Dominique chất vấn.
- Khá cao đấy. Quảng trường Contrescarpe luôn luôn nhộn nhịp. Giết hại một người ngay tại nhà họ mà không bị chú ý, bình tĩnh xoá mọi dấu vết trên hiện trường và ra đi như không hề có chuyện gì xảy ra, đòi hỏi phải có một sự tự chủ ghê gớm. Tên khốn kiếp này đã thực hiện một công việc của kẻ chuyên nghiệp đấy.
- “Tên đàn ông khốn kiếp” ư? Phải rồi, đó hẳn là một gã đàn ông đơn độc. Khá tự tin vào mình để nghĩ rằng người ta sẽ không phát hiện được hắn. Có phương pháp. Có tính toán. Ngược hẳn với một hành động bốc đồng thoáng qua thường để lại dấu vết khắp nơi.
Nico gật đầu tán thành.
- Bây giờ bàn đến nạn nhân đi, anh tiếp tục.
Dominique quan sát cơ thể bị cắt xén và lênh láng máu me. Tim cô đập mạnh gấp bội.
- Pha trộn giữa tình dục và bạo lực: vụ việc diễn ra giữa đỉnh cao của ảo ảnh. Tôi có thể nói tình dục không phải là động cơ của tội ác; đỉnh cao nhất là do muốn có sự ham muốn khẳng định sức mạnh, củng cố sự thống trị, cho tới ý muốn chiếm hữu cuộc sống của con tin.
- Hãy nói thật cụ thể đi, Nico Sirsky ra lệnh.
Marie- Hélène Jory loã lồ nằm ngửa, hai cánh tay bị đưa lên, kéo về phía sau, hai cổ tay bị trói chặt vào chiếc bàn thấp nặng trịch trong phòng khách.
- Hành động nhảy vọt lên là có hơi hướng khiêu dâm, Dominique tuyên bố với một giọng điệu đều đều không âm sắc. Nạn nhân bị đâm vào bụng, chắc chắn là sau khi đã bị những cú dao cắt rạch ra rồi.
- Lạy Đấng tối cao! Nico không kìm được thốt lên. Dominique này, bây giờ vào việc chính yếu đi...
- Hai bầu vú bị khoét cụt và tên tội phạm chắc chắn đã đem theo hắn rồi.
- Cô giải thích chuyện này thế nào?
- Kẻ đã gây ra cảnh này có vấn đề với hình ảnh mẫu tử. Hắn, khi còn nhỏ, có thể đã bị đánh đập hay bỏ rơi.
Nico đứng lên, nữ tâm lý gia trẻ cũng đứng dậy theo anh.
- Các anh có thể bắt đầu được rồi, chánh thanh tra ra lệnh cho Kriven và Vidal. Hãy cắt dây trói theo cách làm sao giữ được mấu nơ nguyên vẹn; chúng ta sẽ cho phân tích nó.
Pierre Vidal rút những chiếc găng cao su mỏng từ chiếc túi nghiệp vụ của mình ra, phân phát chúng cho mọi người rồi bắt tay vào một cuộc kiểm nghiệm có phương pháp. Anh chụp rất nhiều ảnh và ghi lời bình luận của mình vào chiếc máy ghi âm. Anh cố gắng nhận ra từng dấu hiệu, từng vết nhỏ nhất, một chữ ký dưới bất kỳ hình thức nào, thậm chí ngoài ý muốn! Sau cùng, anh phác thảo một bức ký hoạ gian phòng và đảm bảo rằng nó hoàn toàn hoàn chỉnh nhờ những lời thuyết minh: vị trí đồ đạc, đồ vật và xác nạn nhân, lời nhận xét về “những điều kiện môi sinh”. Trong thời gian đó, chánh thanh tra Sirsky khuyến khích Kriven lục soát căn hộ.
Dominique Kreiss lỉnh đi. Lúc này, vai trò của cô không còn tác dụng gì nữa.View more random threads same category:
- [Truyện ngắn TT] Bông cẩm chướng đỏ
- Ai giết người!
- Vụ bí ẩn vòng tròn thần bí-Truyện trinh thám
- The Adventures of Sherlock Holmes (1892)...
- Agatha Christie
- Mua sách Sherlock Home ở đâu
- Bài thơ kinh dị - Nam Quân
- sherlock holmes -- BA NGƯỜI CÙNG MANG HỌ...
- Thám tử tư - Truyện ngắn của Di Li
- Sherlock Holmes -- NGƯỜI LÍNH BỊ VẢY NẾN
There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)
Actions : (View-Readers)
Bookmarks